Giấc mơ “trâu hóa hổ,” “giun hóa rồng” của người Cộng Sản

Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc làm lễ Tịch Điền với “trâu giả hổ” ở tỉnh Hà Nam hôm 7/2/2022.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những lãnh đạo ở xứ cộng sản Đông Lào thường tranh vai diễn của mầy anh hề bằng những phát ngôn và việc làm ngớ ngẩn. Cũng bởi vì xung quanh họ toàn những kẻ nịnh bợ chuyên nghiệp, nên dây “thần kinh” biết xấu hổ của họ không còn.

Hôm 7 tháng Hai, 2022 vừa qua, tại cái gọi là lễ Tịch Điền, người dân thấy ông Nguyễn Xuân Phúc, mặc áo nâu sòng giữa tiết trời lạnh run người, chân thấp, chân cao sau đít con trâu vẽ vằn vện giả làm con hổ. Trông phản cảm, lố bịch tới mức… thương hại cho ông ta. Thiệt tội, mang danh là nguyên thủ quốc gia, mà cứ đi làm những trò trẻ trâu, tấu hài không ra tấu hài, lố lăng dị hợm hết chỗ nói. Ông bà ta có câu, “kẻ dại hở l…, người khôn ngượng mặt,” huống hồ đó lại là nguyên thủ xứ mình.

Nghĩ mà giận đám trợ lý giúp việc đã báo hại ông Phúc. Có lẽ, sau lần này, ông Phúc cần phải đuổi việc hết đám cố vấn hiện thời. Ráng mà học theo mấy chiêu PR của ông Chính. Chỉ bằng một chiếc áo sơ mi cũ màu rêu, không có áo lót trong để thấm mồ hôi, đi giữa cái nắng Sài Gòn cho “nổi bần bật” một hình ảnh thủ tướng hết lòng vì dân vì nước, xông xáo, chẳng quản vất vả, khiến triệu người thương cảm. Đám bồi bút lề đảng được dịp tha hồ tâng bốc.

Mấy hôm nay, mạng xã hội cứ chọc ngoáy cái hình ảnh ông Phúc cắm cúi đi sau đít con Hổ Trâu, làm mất đi oai phong chủ tịch nước. Kể ra, “miệng thế gian như làn sóng bể” có phần hơi quá đáng. Kỳ thực, ông Phúc cũng tâm thành, cố sức lắm. Người đời chẳng nhìn thấy cái khát vọng “trâu hóa hổ” của ông chủ tịch nước. Cái thói giả dối là bản chất cách mạng, thấm nhuần trong huyết quản người cộng sản. Vẽ trâu thành hổ đã là gì? Đổi trắng thay đen, có tội thành vô tội, ăn không nói có, giết người không ghê tay, không từ thủ đoạn nào để trục lợi, ăn cướp, ăn chặn, ăn cắp, ăn không từ thứ gì… là bản chất của chế độ này và những kẻ hưởng lợi từ nó.

Đầu năm mới Nhâm Dần, lướt qua mấy tờ báo thấy một bài viết dài có nhan đề “Việt Nam sẽ một lần nữa vươn nên trở thành con hổ Châu Á” – trích lời dẫn của ông Jacques Morisset, chuyên gia trưởng của World Bank tại Việt Nam trong một bài phỏng vấn được “đặt hàng” với giới báo chí lề đảng. Bấu víu vào vài lời xã giao “tâng bốc” của giới chuyên gia nước ngoài để rồi tự sướng vài giây cho thấy rõ sự bệnh hoạn của bộ máy tuyên truyền xảo trá.

Đám chóp bu mù tịt về kinh tế, đọc lại nghĩ rằng cái nền kinh tế “Hồn Trung, xác Việt” gia công bán sức gia công rẻ mạt cho nước ngoài kiếm ít đô-la lẻ… bỗng nhiên hóa rồng, hóa hổ mấy chốc. Thật tình là tai hại lắm.

Tháng Mười, 2020, một bài báo của New York Times đăng bài viết của tác giả Ruchir Sharma với tiêu đề “Việt Nam có phải là Kỳ tích châu Á tiếp theo?” đã khiến cho truyền thông “lề đảng” lên đồng cả tháng trời. Ông Tổng Tịch khi đó đã cao hứng tự sướng rằng “mây đen phủ kín toàn cầu, nhưng mặt trời đang tỏa sáng ở Việt Nam.” (sic)

Người viết đã viết 2 bài phân tích về toàn bộ cơ cấu tăng trưởng của nền kinh tế “ốc mượn hồn” của Việt Nam cũng như tiến trình “Đổi mới, phát triển” 4 thập kỷ của cái gọi là kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa. Bản chất kinh tế chính trị quái đản, đan xen với tầng tầng lớp lớp những nhóm lợi ích, băng đảng và “văn hóa” tham nhũng, lãng phí, quản lý yếu kém… chắc chắn sẽ không thể nào tận dụng được những ưu thế to lớn về tài nguyên, sự chuyển dịch của các dòng vốn quốc tế của quá trình toàn cầu hóa, cơ cấu nhân khẩu học và vị trí địa kinh tế, chính trị bậc nhất khu vực… Hệ thống chính trị này là một hệ thống hoàn hảo, được tạo ra để cai trị, nhũng lạm, nó không thể mang đến sự phát triển bền vững.

XEM THÊM:

Đến nay, Ban tuyên giáo lại phải lấy tiền công quĩ, “đặt hàng” dăm ba cuộc phỏng vấn giới chức nước ngoài để kiếm vài lời đãi bôi chính trị, vỗ về, vấn an dân chúng và giới đầu tư. Thiết nghĩ, hãy để tiền ngân sách của người dân nên làm việc khác hữu ích hơn. Tự sướng, hoang tưởng suốt nửa thế kỷ không đủ hay sao?

Nhưng ngắm nhìn hình ảnh ông Chủ Tịch Phúc cắm cúi đi sau đít con trâu ở Lễ Tịch Điền hay tấm áo đẫm mồ hôi của anh Thủ Tướng Chính, người viết mới chợt tỉnh ra một điều. Họ – những người cộng sản đang trần truồng diễu phố với tấm áo choàng hoang tưởng, lừa mị nhưng chính họ đã ra sức cố công tự dệt cho mình những tấm áo choàng hoang tưởng khác. Họ vừa là kẻ lừa đảo, vừa là những tên vua trần truồng. Và chỉ có người dân mới là nạn nhân bị lừa mà thôi. Giấc mơ “trâu hóa hổ,” “giun hóa rồng” do họ vẽ ra, để dẫn dắt đám đông vô minh đi tới con đường diệt vong.

Tân Phong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…