Giấc mơ “trâu hóa hổ,” “giun hóa rồng” của người Cộng Sản

Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc làm lễ Tịch Điền với “trâu giả hổ” ở tỉnh Hà Nam hôm 7/2/2022.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những lãnh đạo ở xứ cộng sản Đông Lào thường tranh vai diễn của mầy anh hề bằng những phát ngôn và việc làm ngớ ngẩn. Cũng bởi vì xung quanh họ toàn những kẻ nịnh bợ chuyên nghiệp, nên dây “thần kinh” biết xấu hổ của họ không còn.

Hôm 7 tháng Hai, 2022 vừa qua, tại cái gọi là lễ Tịch Điền, người dân thấy ông Nguyễn Xuân Phúc, mặc áo nâu sòng giữa tiết trời lạnh run người, chân thấp, chân cao sau đít con trâu vẽ vằn vện giả làm con hổ. Trông phản cảm, lố bịch tới mức… thương hại cho ông ta. Thiệt tội, mang danh là nguyên thủ quốc gia, mà cứ đi làm những trò trẻ trâu, tấu hài không ra tấu hài, lố lăng dị hợm hết chỗ nói. Ông bà ta có câu, “kẻ dại hở l…, người khôn ngượng mặt,” huống hồ đó lại là nguyên thủ xứ mình.

Nghĩ mà giận đám trợ lý giúp việc đã báo hại ông Phúc. Có lẽ, sau lần này, ông Phúc cần phải đuổi việc hết đám cố vấn hiện thời. Ráng mà học theo mấy chiêu PR của ông Chính. Chỉ bằng một chiếc áo sơ mi cũ màu rêu, không có áo lót trong để thấm mồ hôi, đi giữa cái nắng Sài Gòn cho “nổi bần bật” một hình ảnh thủ tướng hết lòng vì dân vì nước, xông xáo, chẳng quản vất vả, khiến triệu người thương cảm. Đám bồi bút lề đảng được dịp tha hồ tâng bốc.

Mấy hôm nay, mạng xã hội cứ chọc ngoáy cái hình ảnh ông Phúc cắm cúi đi sau đít con Hổ Trâu, làm mất đi oai phong chủ tịch nước. Kể ra, “miệng thế gian như làn sóng bể” có phần hơi quá đáng. Kỳ thực, ông Phúc cũng tâm thành, cố sức lắm. Người đời chẳng nhìn thấy cái khát vọng “trâu hóa hổ” của ông chủ tịch nước. Cái thói giả dối là bản chất cách mạng, thấm nhuần trong huyết quản người cộng sản. Vẽ trâu thành hổ đã là gì? Đổi trắng thay đen, có tội thành vô tội, ăn không nói có, giết người không ghê tay, không từ thủ đoạn nào để trục lợi, ăn cướp, ăn chặn, ăn cắp, ăn không từ thứ gì… là bản chất của chế độ này và những kẻ hưởng lợi từ nó.

Đầu năm mới Nhâm Dần, lướt qua mấy tờ báo thấy một bài viết dài có nhan đề “Việt Nam sẽ một lần nữa vươn nên trở thành con hổ Châu Á” – trích lời dẫn của ông Jacques Morisset, chuyên gia trưởng của World Bank tại Việt Nam trong một bài phỏng vấn được “đặt hàng” với giới báo chí lề đảng. Bấu víu vào vài lời xã giao “tâng bốc” của giới chuyên gia nước ngoài để rồi tự sướng vài giây cho thấy rõ sự bệnh hoạn của bộ máy tuyên truyền xảo trá.

Đám chóp bu mù tịt về kinh tế, đọc lại nghĩ rằng cái nền kinh tế “Hồn Trung, xác Việt” gia công bán sức gia công rẻ mạt cho nước ngoài kiếm ít đô-la lẻ… bỗng nhiên hóa rồng, hóa hổ mấy chốc. Thật tình là tai hại lắm.

Tháng Mười, 2020, một bài báo của New York Times đăng bài viết của tác giả Ruchir Sharma với tiêu đề “Việt Nam có phải là Kỳ tích châu Á tiếp theo?” đã khiến cho truyền thông “lề đảng” lên đồng cả tháng trời. Ông Tổng Tịch khi đó đã cao hứng tự sướng rằng “mây đen phủ kín toàn cầu, nhưng mặt trời đang tỏa sáng ở Việt Nam.” (sic)

Người viết đã viết 2 bài phân tích về toàn bộ cơ cấu tăng trưởng của nền kinh tế “ốc mượn hồn” của Việt Nam cũng như tiến trình “Đổi mới, phát triển” 4 thập kỷ của cái gọi là kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa. Bản chất kinh tế chính trị quái đản, đan xen với tầng tầng lớp lớp những nhóm lợi ích, băng đảng và “văn hóa” tham nhũng, lãng phí, quản lý yếu kém… chắc chắn sẽ không thể nào tận dụng được những ưu thế to lớn về tài nguyên, sự chuyển dịch của các dòng vốn quốc tế của quá trình toàn cầu hóa, cơ cấu nhân khẩu học và vị trí địa kinh tế, chính trị bậc nhất khu vực… Hệ thống chính trị này là một hệ thống hoàn hảo, được tạo ra để cai trị, nhũng lạm, nó không thể mang đến sự phát triển bền vững.

XEM THÊM:

Đến nay, Ban tuyên giáo lại phải lấy tiền công quĩ, “đặt hàng” dăm ba cuộc phỏng vấn giới chức nước ngoài để kiếm vài lời đãi bôi chính trị, vỗ về, vấn an dân chúng và giới đầu tư. Thiết nghĩ, hãy để tiền ngân sách của người dân nên làm việc khác hữu ích hơn. Tự sướng, hoang tưởng suốt nửa thế kỷ không đủ hay sao?

Nhưng ngắm nhìn hình ảnh ông Chủ Tịch Phúc cắm cúi đi sau đít con trâu ở Lễ Tịch Điền hay tấm áo đẫm mồ hôi của anh Thủ Tướng Chính, người viết mới chợt tỉnh ra một điều. Họ – những người cộng sản đang trần truồng diễu phố với tấm áo choàng hoang tưởng, lừa mị nhưng chính họ đã ra sức cố công tự dệt cho mình những tấm áo choàng hoang tưởng khác. Họ vừa là kẻ lừa đảo, vừa là những tên vua trần truồng. Và chỉ có người dân mới là nạn nhân bị lừa mà thôi. Giấc mơ “trâu hóa hổ,” “giun hóa rồng” do họ vẽ ra, để dẫn dắt đám đông vô minh đi tới con đường diệt vong.

Tân Phong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…