Hình ảnh đại diện của Việt Nam: Biển người bịt khẩu trang chôn chân trong kẹt xe, ngập nước

Người dân đeo khẩu trang khi đi trên đường phố Hà Nội hôm 21/5/2018. Ảnh: Kham/Reuters
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cả tuần nay, bước chân ra đường là tôi phải chụp liền cái khẩu trang không dám rời. Mà không phải loại khẩu trang y tế mỏng quẹt mấy chục ngàn 100 cái hay khẩu trang vải thường ngày dân Việt Nam vẫn xài. Phải mang khẩu trang loại lọc được bụi mịn siêu nhỏ, chỉ bằng 1/30 sợi tóc. Giá 50 ngàn đồng, xài được 30 tiếng theo quảng cáo. Trong nhà thì đóng kín cửa, phòng ngủ mở máy lạnh ngày đêm mặc dù đang mùa mưa, ban đêm trời mát lạnh, thậm chí không cần quạt vẫn mát.

Để chi? Để hết sức cố bảo vệ lá phổi của mình trước cái bầu không khí đỏ choẹt dấu hiệu cảnh báo ô nhiễm tới mức có hại, hoặc nguy hiểm cho sức khỏe, ở Sài Gòn bữa rày.

(Theo AirVisual, chỉ số chất lượng không khí (Air Quality Index – AQI) tại TP. HCM thường xuyên ở mức ô nhiễm nặng (màu đỏ, cam). Chỉ số bụi mịn PM2.5 dao động ở mức trên 100 µg/m³, cao hơn gấp 4 lần quy chuẩn quốc gia (25 µg/m3) và gần 11 lần trung bình năm của Tổ chức Y Tế Thế Giới WHO).

Nhìn qua nhìn lại, bạn bè nhiều người đã phải đi mua máy lọc không khí để mỗi phòng ngủ một cái, hoặc một cái lọc cho cả nhà, giá tròm trèm 6 củ, bằng tháng lương kỹ sư. Vì mấy đứa nhỏ thở không nổi, khò khè, ho rát cổ. Người lớn thì nặng nhọc, mệt mỏi. Cô chủ tiệm tóc gần nhà tôi có hai đứa con năm và sáu tuổi, đi học về là ra tiệm ở với bố mẹ tới mười giờ đêm. Tiệm không đóng kín cửa, trong ngày cao điểm Sài Gòn ô nhiễm đến mức chỉ số hiện màu tím (rất có hại cho sức khỏe), cả hai đứa lăn ra ho sằng sặc tới nỗi ói hết những gì trong bụng.

Trên báo VNExpress, Bác Sĩ Ngô Thế Hoàng, Trưởng Khoa Nội Hô Hấp, Bệnh Viện Thống Nhất, cho biết khoảng từ 19 đến 24 tháng Chín, bệnh nhân nhập nội trú ở khoa tăng cao, có thời điểm quá tải. Cao điểm là chủ nhật 22 tháng Chín, các y bác sĩ trực phải luôn tay luôn chân vì hầu hết bệnh nhân nhập viện tình trạng nặng, khó thở.

Các khoa hô hấp nhiều bệnh viện TP. HCM đều ghi nhận bệnh nhân tăng cao, khoảng 5% đến 10% so với ngày thường. Bệnh nhi hen suyễn tại Bệnh Viện Nhi Đồng nhập viện tăng khoảng 15%. Nguyên nhân phần lớn là do không khí ô nhiễm.

OK, ô nhiễm. Nhưng người dân chúng tôi đâu có gây ra ô nhiễm đến mức này? Tại sao chúng tôi phải gánh chịu? Tại sao kiếm đồng tiền chẳng dễ dàng gì, dân công chức thì lương tăng không chạy kịp với giá, mà chi phí cho những chuyện vô duyên cứ tăng không lúc nào dừng? Tại sao chúng tôi phải gánh thêm tiền điện tăng vọt, tiền mua máy lọc không khí, tiền mua khẩu trang, tiền chữa bệnh…? Tại sao người dân Việt Nam đã không may sinh ra ở cái nước nghèo nhưng giá cả các mặt hàng thiết yếu đều cao hơn các nước giàu có, giờ lại thêm khốn cùng tới nỗi thở cũng mất tiền?

Rồi chúng tôi sẽ phải mang khẩu trang cho đến suốt đời hay sao? Khái niệm ra công viên hóng gió, dạo bộ hít thở không khí trong lành giờ sẽ chỉ xuất hiện trong văn thơ tiểu thuyết hay sao?

Có cả một Bộ Tài Nguyên và Môi Trường đó, nhưng chẳng có cơ quan nhà nước nào ở Việt Nam bị quy vào lỗi không quản lý được chất lượng không khí cả.

Trong các báo cáo của bộ, không khí bị ô nhiễm là do nhiều nguồn phát thải, từ xe cộ cá nhân đời cũ cho đến các nhà máy lạc hậu. Và logic giải quyết vấn đề là: dân tự giác bớt đi xe lại, bớt ra đường đi. Các nhà máy lạc hậu tự động đổi công nghệ mới đi. Mọi người phải tự ý thức để bảo vệ môi trường đi. Bảo vệ môi trường là yêu nước đấy! Mẹ thiên nhiên sẽ chết vì hành động của chúng ta… vân vân.

Khói từ các ống khói một nhà máy giấy ở ngoại thành Hà Nội. Ảnh: Kham/Reuters
Khói từ các ống khói một nhà máy giấy ở ngoại thành Hà Nội. Ảnh: Kham/Reuters

Chính quyền sốt sắng (kêu gọi doanh nghiệp và các quỹ phi chính phủ) chi tiền ra để phát động những phong trào bảo vệ môi trường trên khắp báo đài và các hoạt động của xã hội dân sự, tổ chức các cuộc diễu hành trên phố.

Nhưng người dân cần phải chạy xe ra đường, vì hệ thống xe công cộng chưa bao giờ đáp ứng tốt nhu cầu của họ. Họ ra công viên tập thể dục, vì họ có quyền ra công viên tập thể dục. Họ phải hít thở thứ không khí độc hại vì tiểu thương và người bán thức ăn đường phố không thể bán hàng với cái khẩu trang trên mặt. Doanh nghiệp phải cố gắng vận hành những nhà máy cũ kỹ vì nó vẫn còn mang lại lợi nhuận, và vì nếu cái ban kiểm tra môi trường có lò dò xuống kiểm tra thì chỉ cần đấm mõm một cái phong bì thì lại đạt chuẩn cả.

Quý vị chỉ cần google “biệt phủ + rừng đặc dụng” là có thể đọc được vô số vụ phá rừng phòng hộ, rừng đặc dụng, xây cả quần thể biệt thự và khu du lịch tư nhân của các tướng công an, quan chức cấp bộ, cấp tỉnh, nghệ sĩ, doanh nhân…, mà dù có lệnh cấm hay bắt tháo dỡ, vẫn tồn tại hàng chục năm ở khắp Yên Bái, Hà Giang, Sóc Sơn, Đà Nẵng, Kon Tum, Đắk Lắk…

Thế thì ai mới là người cần yêu nước ở đây? Ai mới là người cần thay đổi? Ai mới có thể ra lệnh giảm phát thải, cấm phá rừng, di dời các nhà máy sản xuất ra khỏi khu dân cư, giảm xe cá nhân, tăng xe công cộng, tăng diện tích cây xanh và nước mặt?

Hay chúng ta có thể đổi câu hỏi lại, AI là người phá nát rừng và biển, đầu độc bầu không khí, tạo nên những con đường bế tắc vì chung cư cao tầng mọc lên ngay trung tâm? Nói cách khác, ai mới là CHÍNH DANH THỦ PHẠM, chủ động gây ra ô nhiễm môi trường, để rồi xây nhà máy sản xuất bán xe máy, xây bệnh viện, bán mũ bảo hiểm, bán khẩu trang, bán máy lọc không khí, bán máy lọc nước… và còn bán vô số những thứ gì khác cùng với đà khai thác cạn kiệt cái đất nước này, ăn no béo tốt trên xương máu đồng bào?

Ngày xưa, sau 1975, chủ trương lý lịch khắc nghiệt đã đẩy hàng triệu người Việt Nam ra biển, “cái cột đèn có chân nó cũng vượt biên”. Qua thời tị nạn chính trị là đến tị nạn kinh tế khi thiếu đói hoành hành khắp cả nước. Khi miếng ăn không còn quá thiếu thốn thì các chính sách giáo dục thảm họa khiến dẫn đến cuộc tị nạn giáo dục ra khắp các nước văn minh hơn. Rồi bây giờ là thời của tị nạn môi trường. Rời bỏ đất nước để được thở!

Mai này khi cái thời cùng cực này qua đi, lịch sử sẽ ghi nhận về nó như một trang hài hước mà đau xót tận cùng, khi hình ảnh phổ biến nhất của một đất nước chính là những biển người bịt chặt cái khẩu trang và chôn chân trong kẹt xe, ngập nước mỗi ngày.

Nguyên Bảo


Tham khảo:

https://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/lo-danh-sach-chu-nhan-biet-phu-tren-dat-rung-soc-son-3368426/

https://dantri.com.vn/xa-hoi/vu-xe-thit-dat-rung-soc-son-ky-luat-gan-40-can-bo-20190923131243198.htm

https://vnexpress.net/topic/biet-phu-xay-trai-phep-tren-nui-hai-van-20568

https://www.tienphong.vn/xa-hoi/cay-khung-va-biet-phu-ben-nhung-canh-rung-hap-hoi-1270737.tpo

https://news.zing.vn/biet-phu-trai-phep-tren-dat-vang-dac-khu-van-don-post836208.html

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.