Hong Kong chưa yên

Một phụ nữ đi qua một bảng cổ động Luật An Ninh Quốc Gia phiên bản Hong Kong. Ảnh chụp hôm 30/6/2020, cùng ngày Trung Quốc đã phê chuẩn đạo luật nầy, gây ra lo ngại rằng nó sẽ được sử dụng để kiềm chế tiếng nói của phe đối lập và cư dân Hong Kong. Ảnh: AP/Kin Cheung
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cuối cùng Luật An Ninh Quốc Gia phiên bản Hong Kong đã được Bắc Kinh ban hành ngay sau khi nó được thông qua. Bộ luật quy định những tội danh nhắm vào giới đấu tranh dân chủ Hong Kong như hành động ly khai, hoạt động lật đổ, khủng bố, cấu kết với thế lực nước ngoài. Người vi phạm những quy định này có thể bị tuyên án tù cao nhất tới chung thân.

Việc Trung Quốc vội vã ban hành bộ luật an ninh này là một thách thức đối với cộng đồng quốc tế vì Hong Kong đang hưởng quy chế “Một quốc gia, Hai chế độ” với thời gian 50 năm theo thoả thuận ký kết năm 1997 giữa Anh và Trung Quốc. Giờ đây coi như quy chế ấy đã bị Bắc Kinh vô hiệu hoá và người dân Hong Kong từ nay sống dưới sự kềm kẹp của luật pháp khắt khe không khác người dân lục địa. Không cần một thời hạn chuẩn bị, bộ luật được công bố và có hiệu lực ngay tức khắc từ giữa đêm 30 tháng Sáu. Gần như ngay sau đó, truyền thông quốc tế cho biết đảng Demosisto của nhà hoạt động Joshua Wong và vài nhóm dân chủ khác tuyên bố giải tán để không trở thành đích nhắm của Luật An Ninh.

Sự kiện này cho thấy hai điều:

Thứ nhất, Trung Cộng muốn chận đứng ngay cuộc tuần hành vì dân chủ đánh dấu 23 năm ngày Anh bàn giao Hong Kong cho Trung Quốc. Đây là cuộc tuần hành mà theo thông lệ được tổ chức ngày 1 tháng Bảy hàng năm. Đặc biệt năm nay trong bối cảnh sôi sục của phong trào dân chủ, Bắc Kinh không muốn Đặc khu Hong Kong nằm dưới áp lực của một cuộc tuần hành có thể lôi kéo hàng triệu người.

Thứ hai, qua việc công bố đạo luật an ninh phiên bản Hong Kong, Trung Quốc cũng muốn “thách thức” Hoa Kỳ, bất chấp những lời đe doạ gần đây như rút lại quy chế ưu đãi cho Hong Kong. Đồng thời cũng tạo ra một sự đối đầu mới, buộc Hoa Kỳ phải đối phó cùng lúc với vấn đề Biển Đông.

Ngay trong đêm 1 tháng Bảy, hình ảnh cảnh sát Hong Kong bắt giữ hơn 300 thanh niên nam nữ cho thấy Bắc Kinh cương quyết áp dụng Luật An Ninh Quốc Gia ngay tức khắc để dập tắt mầm mống mà Hoa lục gọi là bạo loạn. Hành động cứng rắn của Bắc Kinh cũng cho người ta thấy là nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” tại Hong Kong coi như cáo chung sau 23 năm Anh trao trả cho Trung Cộng từ năm 1997, chứ không chờ đến năm 2047.

Hành động quyết liệt của Bắc Kinh đã không chỉ làm cho phong trào dân chủ Hong Kong bị hụt hẫng mà còn khiến cho dư luận trên thế giới lo ngại, liệu đạo luật này có làm tàn lụi những cuộc biểu tình có lúc lên đến hàng triệu người hay không?

Qua Luật An Ninh Quốc Gia, Bắc Kinh đã quy kết những người biểu tình hiện nay vào các tội như ly khai, lật đổ, khủng bố và thông đồng với các lực lượng nước ngoại sẽ bị trừng phạt bằng án tù tối thiểu từ 3 năm đến chung thân; hay cáo buộc những ai làm hư hại các phương tiện giao thông công cộng là khủng bố cho thấy là Bắc Kinh muốn triệt tiêu các cuộc biểu tình không còn xảy ra ở quy mô lớn như quá khứ.

Hiện nay các nhà dân chủ và các nhóm, tổ chức xã hội dân sự tại Hong Kong im lặng để tìm những biện pháp khắc phục. Trong khi đó, có hai quốc gia lên tiếng chống đối mạnh mẽ Luật An Ninh của Bắc Kinh là Hoa Kỳ và Anh Quốc, trong khi các quốc gia khác như Nhật Bản, Pháp thì chỉ bày tỏ quan điểm “lo ngại” trong sự chừng mực mà thôi.

Đối với Hoa Kỳ, ngoài chính quyền Tổng Thống Trump đã chỉ trích Bắc Kinh và ra quyết định ngưng quy chế ưu đãi cho Hong Kong thì Hạ Viện Hoa Kỳ đã nhanh chóng thông qua dự luật  chế tài đối với các viên chức Trung Quốc và Hong Kong, lần này có tính cách bắt buộc.

Trong khi đó Anh Quốc cũng lên tiếng cáo buộc Trung Quốc “vi phạm trắng trợn” thoả thuận trao trả Hong Kong năm 1997, đồng thời cùng với Đài Loan, Úc cam kết cho người dân Hong Kong có quyền xin tỵ nạn.

Trên mặt dư luận thì sự ủng hộ của quốc tế vào lúc này rất quan trọng, để cho thấy Hong Kong không cô đơn; nhưng điều tiên quyết để cho phong trào dân chủ tại Hong Kong tiếp tục đi lên chính là đích nhắm của cuộc bầu cử Hội Đồng Lập Pháp Hong Kong (Legislative Council) khóa 7 vào ngày 6 tháng Chín, 2020 tới đây.

Hội Đồng Lập Pháp Hong Kong là một quốc hội thu hẹp của Hong Kong có 70 ghế đại biểu; hiện nay phe thân Bắc Kinh chiếm 40/70 tức hơn phân nữa. Nếu trong kỳ bầu cử sắp tới, với 35 ghế do phổ thông đầu phiếu, phe dân chủ vùng lên kiểm soát được Hội Đồng Lập Pháp thì cục diện Hong Kong có thể thay đổi theo chiều hướng có lợi cho phong trào dân chủ rất nhiều.

Năm ngoái, tại cuộc bầu cử Hội đồng quận Hong Kong được tổ chức vào ngày 24 tháng Mười Một cho tất cả 18 Hội đồng quận của Hong Kong, phe dân chủ đã giành thắng lợi vẻ vang khi giành quyền kiểm soát 17 trong số 18 Hội đồng quận, tăng gấp ba số ghế của họ từ khoảng 124 đến 389 ghế trong tổng số 452 ghế phải bầu trong cuộc bầu cử này.

Với thắng lợi vẻ vang như vậy và với sự phẫn nộ về Luật An Ninh Quốc Gia mà Bắc Kinh đã áp đặt lên Hong Kong và Ma Cau vào ngày 30 tháng Sáu vừa qua, sẽ là động lực kích thích hơn 7,4 triệu người Hong Kong đi bầu để chọn một Hội Đồng Lập Pháp dân chủ nhằm chống lại Luật An Ninh.

Nói cách khác, cuộc đấu tranh của 7,4 triệu cư dân Hong Kong đang còn ở phía trước trong hai tháng tới. Chắc chắn Hong Kong sẽ không ngoan ngoãn khuất phục trước bạo lực, như lời của Joshua Wong: “Tôi sẽ tiếp tục bảo vệ quê hương của mình, cho đến khi họ bịt miệng, xoá sổ tôi khỏi mảnh đất này.”

Phạm Nhật Bình

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…