Human Rights Watch: Trần Đại Quang để lại ‘di sản trấn áp nhân quyền’

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Chiến dịch chống tham nhũng của Việt Nam từ năm 2016 đến nay đã phơi bày nhiều vụ bê bối tham nhũng tại Bộ Công An CSVN, nơi ông Quang từng giữ chức bộ trưởng từ năm 2011 đến năm 2016.”

Đó là một phần nội dung trong bài viết của nhà nghiên cứu, phân tích chính trị Lê Hồng Hiệp từ Singapore trên website Nghiên Cứu Quốc Tế, giữa lúc truyền thông trong nước ngập tràn những bài báo ca ngợi “thành tựu và sự cống hiến đến ngày làm việc cuối cùng” của ông Trần Đại Quang, chủ tịch nhà nước CSVN, vừa qua đời hôm 21 Tháng Chín, 2018.

“Mặc dù ông Quang chưa chính thức bị quy trách nhiệm về những bê bối này, chúng vẫn phủ bóng đen lên nhiệm kỳ của ông. Cùng với tình trạng sức khỏe kém, khả năng ông bị quy trách nhiệm cho các vụ bê bối kể trên đã dẫn tới những đồn đoán cho rằng ông có thể bị loại khỏi vị trí chủ tịch nước trong tương lai gần,” trích bài viết của ông Hiệp.

“Việc ông Quang qua đời đã giúp đảng CSVN không phải tiến hành thủ tục nhiều khả năng sẽ khó khăn và nhạy cảm này nếu xét việc từ trước tới nay chưa có lãnh đạo nào trong hàng ngũ ‘tứ trụ’ của Việt Nam từng bị cách chức hoặc thay thế khi đang còn tại vị. Tuy nhiên, đảng sẽ phải tìm kiếm một ứng cử viên để điền vào vị trí mà ông Quang để lại,” ông Hiệp viết thêm.

Tác giả này cũng đưa dự báo quyết định về người thay ông Quang được đưa ra tại Hội Nghị Trung Ương lần thứ tám được triệu tập vào Tháng Mười tới đây. Sau đó, ứng viên được lựa chọn “sẽ được Quốc Hội phê chuẩn, nhiều khả năng tại kỳ họp thứ bảy vào Tháng Năm, 2019.

Trong khi đó, truyền thông Việt Nam tuyệt đối né tránh những chi tiết “nhạy cảm, không hay” khi truyền thông quốc tế đưa tin về cái chết của ông Quang.

Bản tin trên CNN hôm 21 Tháng Chín viết: “Với tư cách chủ tịch nước, ông Quang được cho là khắc nghiệt đối với giới bất đồng. Điều này biểu hiện qua việc đàn áp các nhóm quyền.”

“Di sản của Chủ Tịch Quang là cuộc đàn áp kéo dài nhiều năm về quyền con người và đưa thêm các tù nhân chính trị vào nhà tù hơn những người tiền nhiệm,” ông Phil Robertson, phó giám đốc Á Châu của tổ chức Human Rights Watch (Theo Dõi Nhân Quyền), được CNN dẫn lời.

“Hơn bất kỳ ai khác, ông Quang phải chịu trách nhiệm về việc Bộ Công An tăng cường giám sát cuộc sống hằng ngày của người dân Việt Nam, gia tăng tình trạng lạm quyền, tham nhũng và tống tiền đi kèm với sự hiện diện của công an tăng lên,” CNN dẫn lời ông Robertson nói thêm.

Cùng thời điểm, tờ New York Times viết: “Một số cựu quan chức Việt Nam từ chối bình luận về cái chết của ông Quang trong lúc giới trí thức của nước này chỉ trích ông trên mạng xã hội vì ông được cho ủng hộ việc Quốc Hội CSVN thông qua Luật An Ninh Mạng vào Tháng Sáu, 2018, để buộc Facebook và các hãng công nghệ khác mở văn phòng và đặt máy chủ lưu dữ liệu người dùng tại Việt Nam. Các nhóm nhân quyền nói rằng hành động này sẽ tiếp tay cho nhà cầm quyền CSVN gia tăng trấn áp đối với các nhà bất đồng chính kiến.”

Tờ báo nổi tiếng của Mỹ trích lời Luật Sư Trần Vũ Hải: “Vì ông Trần Đại Quang có học vấn cao, nhiều người đã đặt nhiều hy vọng vào ông. Nhưng khi ông đứng đầu Bộ Công An, tình trạng của những người bất đồng chính kiến vẫn giữ nguyên.”

New York Times cũng tiết lộ ông Quang là một trong hai nhân vật cấp cao của đảng CSVN từng được sắp đặt thay ông Nguyễn Phú Trọng cho vị trí tổng bí thư, nhưng theo chuyên gia về chính trị Việt Nam Carl Thayer, chuyên viên về các vấn đề Việt Nam và Á Châu của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc, vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh hồi năm ngoái là vụ “bê bối chính trị nghiêm trọng” đối với ông Quang.

Luật Sư Trần Vũ Hải hôm 22 Tháng Chín đưa ý kiến trên trang cá nhân: “Năm nay, Việt Nam đã có một quốc tang khi ông Phan Văn Khải, cựu thủ tướng, mất ở tuổi 83. Như vậy năm nay và không loại trừ những năm sau sẽ có nhiều quốc tang trong một năm, khiến Việt Nam rất có thể là nước có kỷ lục về quốc tang.”

“Các dịch vụ liên quan thất thu trong hai ngày quốc tang, chắc chắn đến hàng trăm tỷ mỗi ngày. Nếu tính đúng và tính đủ thì có thể lên đến 1,000 tỷ đồng (hơn $42.8 triệu), chưa tính chi phí cho các hoạt động quốc tang, cũng có thể lên đến trăm tỷ đồng, trong khi nhu cầu vui chơi giải trí của nhân dân bị ‘kìm hãm.’ Kiến nghị giảm thời gian quốc tang từ hai ngày xuống còn một ngày và giảm số người được hưởng chế độ ‘quốc tang,’” ông Hải viết. (T.K.)

Nguồn: Người Việt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…