Khao khát tháng Tư

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đời sống xa quê có trăm niềm vui nhưng có vạn nỗi buồn.

Buồn cho những số phận ly hương, tìm kiếm hơi thở tự do trên đất khách. Buồn cho quê nhà vẫn còn bị loài sâu bọ cộng sản độc tài gậm nhấm, dày xéo từng ngày từng giờ.

Sự phẫn uất cũng đã lên đến tột cùng, khi nhìn thấy những con dân Việt đang phải sống lưu vong ngay chính trên quê cha đất Tổ của mình: bà con Dương Nội, giáo xứ Cồn Dầu, vườn rau Lộc Hưng v.v…

Tất cả đã xuất phát từ Ngày Định Mệnh Đau Thương: 30 tháng 4 năm 1975.

Đây là ngày mà chế độ CSVN đã vùi dập cả một thế hệ thanh niên đầy sức sống, phải gác lại tương lai lên đường “Bảo Quốc An Dân” để xây dựng một miền Nam tự do, thanh bình và trù phú, xứng đáng với danh hiệu “Sài Gòn – Hòn Ngọc Viễn Đông”.

Hàng trăm ngàn người trong số họ bị lùa vào những trại tù cải tạo không biết ngày về. Không những thế, chế độ CSVN còn tổ chức trả thù, đánh tư sản gia đình Nguỵ quân – Nguỵ quyền: cướp sạch, đốt sạch, gom hết tài sản của dân lành miền Nam mang ra nuôi miền Bắc. Họ tịch thu nhà cửa, đày ải người thành thị về vùng kinh tế mới: trồng khoai mì, ăn bo bo sống tạm bợ qua ngày, để gọi là xây dựng khu kinh tế mới.

Với những hành xử “cạn tầu, ráo máng”, trả thù nhỏ nhen đầy hận thù như vậy, những con người ngạo mạn “đứng trên đỉnh cao trí tuệ loài người” dám mạnh miệng tự hào rằng họ đã giải phóng miền Nam nghèo đói.

44 năm nhìn lại Việt Nam ngày nay, xin hỏi: “ai đã giải phóng ai?”

Trớ trêu thay, Hiệp Định Paris 1973 được gọi là hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam, nhưng chữ ký trên Hiệp Định chưa ráo mực, lực lượng Cộng sản miền Bắc đã xé bỏ Hiệp Định, xua quân cưỡng chiếm Miền Nam.

Kể từ Tháng 4 đen tối đó, hơn 2 triệu người Việt đã trốn chạy cộng sản và ngày hôm nay sự trốn chạy vẫn tiếp tục dưới nhiều hình thức, không bao giờ dừng lại cho đến khi nào chế độ bạo tàn này sụp đổ. Cuộc bỏ phiếu bằng chân liên tục diễn ra hơn 4 thập niên qua đã cho thấy bản chất của chế độ cộng sản không bao giờ thay đổi: độc Đảng cai trị thì chỉ toàn là cướp bóc, tham nhũng có hệ thống, hành xử vô pháp, vô nhân, tàn bạo với người dân.

Một chế độ thối nát như vậy làm sao giành được sự ủng hộ của dân? Thực tế chỉ thấy sự bất mãn ngày càng gia tăng, ngay cả trong khối cán bộ, đảng viên.

Hơn 40 năm qua, CSVN đã phải đối diện với những làn sóng chống đối liên tục, từ công khai đến ngấm ngầm trên mọi lãnh vực. Những cuộc đấu tranh tự phát đã bộc phát khắp nơi từ sự đứng dậy của nông dân Thái Bình, của bà con tiểu thương Hà Nội, Sài Gòn, bà con Đồng Tâm, Thủ Thiêm, vườn rau Lộc Hưng, bà con nạn nhân của Formosa…

Nhìn cho kỹ, một chế độ luôn khoe khoang là “dân chủ gấp vạn lần tư bản” có khác gì Con Buôn Dân Chủ, luôn ra rả tuyên truyền và lợi dụng 2 chữ Dân chủ theo pháp luật nước CHXHCNVN để đổi lấy những đàm phán kinh tế, viện trợ quốc tế, để nuôi bộ máy cầm quyền, cai trị được lâu hơn.

“Thiên đàng chủ nghĩa” càng ngày càng nhiều tù nhân lương tâm, nhiều người di tản hoặc bị trục xuất khỏi quê hương một cách âm thầm trong sự xót xa, đầy tủi nhục vì bị CSVN xếp vào hàng “bè lũ phản động”.

Tháng 4 lại về, nỗi buồn thời cuộc tuy còn đó nhưng niềm vui chung, niềm khát khao về một nước Việt Nam Dân chủ – Tự do, chưa lúc nào lại hiển hiện mạnh mẽ như ngày nay. Đã xuất hiện hàng hàng lớp lớp những người con ưu tú, đầy nhiệt huyết, can trường, vượt qua nỗi sợ hãi, đứng lên đấu tranh chống độc tài, bất công, tham nhũng.

Họ là những thanh niên sinh viên, bà con nông dân, bà con ngư dân, những người lao động bị bóc lột… đang mạnh mẽ lên tiếng đòi lại Nhân phẩm và tất cả những Quyền cơ bản của con người đang bị đảng CSVN chà đạp một cách trắng trợn trên quê hương Việt Nam.

Tưởng niệm tháng 4 đen năm nay, chúng ta cần có một tinh thần khác. Đó là tinh thần chuẩn bị cho ngày quật khởi vào tháng 4 năm 2020, để toàn thể dân tộc không còn thảm kịch “triệu người vui lẫn triệu người buồn” mà sẽ cùng nắm tay nhau, đẩy lùi ngày 30 tháng 4 vào quá khứ.

Đánh dấu 45 năm cả nước chìm đắm trong ngục tù tối tăm của chủ nghĩa phi nhân và phi dân tộc, 30 tháng 4, 2020 sẽ khởi đầu một kỷ nguyên Dân chủ, Tự do, Hòa bình và Thịnh vượng để Việt Nam có một tương lai hoàn toàn tốt đẹp khi dân số đạt mức 100 triệu.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.