Không thể “giải cứu” mà là điều chỉnh

100 ngàn doanh nghiệp đóng cửa sau 6 tháng đầu năm 2023. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nửa năm [đầu] 2023 có 100.000 doanh nghiệp giải thể. Nếu mỗi doanh nghiệp có bình quân 20 lao động thì đã có 2 triệu người rời công việc.

Ấy là mới tạm dẫn con số của các công ty, còn diện dân doanh tự túc, thì phải gấp ba con số này. Khoảng 5 triệu lao động đang “hạ mức lương” vốn là nguồn sống. Đó là một thực trạng đáng âu lo. Nhưng ai âu lo?

Tôi thử thống kê vài nút nhấn, hy vọng ông nhà nước sẽ lấy… cảm hứng để điều chỉnh cho tốt hơn.

Một là chính sách thuế má.

Hai là trò bắn tốc độ khi tư duy quản trị không mạch lạc, thiếu thực tế, không phù hợp với thực tiễn.

Ba là việc thổi nồng độ cồn dày đặc, chỉ căn [cứ] vào vài yếu tố thống kê không khoa học, thiếu cọ sát. Ở một tập đoàn vận tải tại Quảng Ngãi, mặc dù công ty đã hỗ trợ một phần tiền phạt cho tài xế nhưng đã có hàng trăm tài xế không chịu nổi, bỏ việc về làm thuê việc khác vất vả hơn!

Bốn là việc thay đổi xoành xoạch những quy định dân sinh. Ví dụ việc “định danh” xe cộ. Điều này gây suy giảm nghiêm trọng sức sống của dân kinh doanh xe, mua bán xe, phát triển sản xuất xe cộ. Những yếu tố này làm hại tài lực, công sức của cộng đồng rất đáng kể.

Năm là việc xử lý tai nạn giao thông. Cung cách hiện nay cực kỳ dềnh dàng, phức tạp và gây mất trật tự, cản trở giao thông khi có thêm những người hiếu kỳ túm đến coi. Có những vụ chỉ cần ghi hình tại chỗ, ghi hình vài nhân chứng rồi cho giải toả hiện trường, tất cả mất chừng 20 phút kể từ khi có nhà chức trách nhưng có khi nằm hết một buổi!

Sáu là hệ thống biển báo giao thông, vị trí đóng biển, nội dung trong biển cực kỳ phi lý và bất cập.

Bảy là việc quản lý nhập khẩu hàng tiêu dùng, đã có những trường hợp việc này triệt tiêu khả năng phát triển của những ngành sản xuất trong nước.

Tám là điều hành giá xăng, điện rất phiền, luôn gây áp lực cho cuộc sống, nhất là cho doanh nghiệp.

Chín là quỹ thời gian công tác của khối hành chính. Rất nhiều khu vực, đơn vị cán bộ, nhân viên chỉ dùng hết một phần ba thời gian quy định, nhưng lương thì họ hưởng đủ ba phần ba, gây hao tổn nguồn chi thường xuyên, hao mòn ngân sách.

Mười là một ví dụ: Một người từ một cơ sở xử lý hành chính, đi đến kho bạc nộp tiền để làm giàu cho đất nước nhưng phiền nhiễu vô vùng và mất nhiều thời gian. Điều này “đại diện” cho những trì trệ thâm căn cố đế. Ở trạng thái “cho” mà còn khổ sở vậy, thì việc “xin” còn tệ hơn nhiều.

Đó, tạm dẫn từng đấy, còn bao nhiêu để bạn đọc bổ sung.

Nửa năm là một trăm ngàn doanh nghiệp giải thể. Cả năm là bao nhiêu? Sang năm là bao nhiêu?

Đừng nói hai chữ “giải cứu,” mà hãy nói đến một loạt chính sách phải điều chỉnh. Sớm giờ nào, hay giờ ấy.

Nguồn: FB Nguyễn Huy Cường

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.