Ký sự thăm nuôi TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn: Bộ mặt côn đồ của an ninh tỉnh Thanh Hóa

Anh chị em trong phong trào đấu tranh nhân quyền cùng gia đình trong chuyến thăm nuôi TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn ở Trại giam số 5, Thanh Hoá hôm 10 tháng Bảy, 2019. Cô Minh Mẫn sẽ ra khỏi cổng tù ngày 2 tháng Tám tới đây. Ảnh: FB Việt Tân
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chúng tôi vừa có dịp ra Trại giam số 5, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa để thăm nữ TNLT kiên cường Nguyễn
Đặng Minh Mẫn.

Theo luật, việc thăm nuôi tù nhân là chuyện bình thường. Tuy nhiên, đối với tù nhân chính trị, lực lượng an ninh đặc biệt ra sức khủng bố, trấn áp bất cứ ai dám quan tâm đến “phản động”.

Quả thật đường vào Trại giam số 5 rất khó đi, đi qua bao nhiêu mỏ đá cuối cùng cũng có mặt ở cổng phân khu số 3. Ngó ngó nghiêng nghiêng chẳng thấy trực ban ở đâu chỉ thấy vài anh điện lực đang làm việc ở đó, bèn hỏi họ chỉ đường vào phân khu số 4.

Băng qua cổng số 3 đi mãi, đi mãi một vòng lâu thì chỉ thấy tù nhân đang phải làm đủ thứ công việc lao động chân tay. Người thì cấy lúa, người thì bắt ốc,…

Đi một vòng lâu trong khu cải tạo mà chẳng thấy trực ban đâu hết và cuối cùng thì đến một điểm chốt (như hình là cổng vào khu số 4), chiếc xe 16 chỗ vẫn ngơ ngác tìm đường rồi bỗng có một cán bộ mặc sắc phục phi tới và hỏi các bác đi đâu? Một cô trong đoàn trả lời chúng tôi đi thăm tù nhân Nguyễn Đặng Minh Mẫn. Nghe đến tên Mẫn ông cán bộ kia có vẻ bối rối.

Viên quản giáo bảo mọi người chờ, để anh ta gọi điện thoại hỏi ý kiến gì đó, gọi xong anh ta bảo chúng tôi phải quay đầu đi ra cổng số 3 và đi vòng bên ngoài tới cổng chính của Trại giam số 5.

Xa lắm, phải đi thêm 5-6 km nữa mới tới cổng chính Trại giam số 5, đập vào mắt chúng tôi là những tên mặc thường phục đã chờ sẵn và đang “chăm sóc” những bằng hữu của chị Mẫn đến từ Hà Nội.

Chúng tôi xuống xe bắt tay chào hỏi nhau xong và tranh thủ chụp hình kỷ niệm. Mới được vài tấm ít ỏi, thì những viên an ninh thường phục xông vào gây sự, đe dọa đánh đập một chú người Hà Nội. Rất may là không ai bị đánh, nhưng nhận lại được những lời lẽ xúc phạm và bẩn thỉu của an ninh Thanh Hoá.

Chưa dừng lại ở đó, khi mấy tên an ninh mặc thường phục vừa chửi chúng tôi vừa doạ, thì ông chủ quán nước nơi chúng tôi đang ngồi bỗng nhiên lao ra cầm một con dao nhọn chửi bới và hăm dọa chúng tôi.

Dưới sự bảo kê và giật dây của phía an ninh Thanh Hóa, ông ta đe doạ là sẽ chém bất cứ ai trong chúng tôi, nếu cầm điện thoại lên chụp ảnh.

Một chế độ luôn tuyên truyền là “của dân, do dân và vì dân”, nhưng lại sợ sự thật, sợ những hành động côn đồ bị phơi bày ra anh sáng.

Và rồi mọi chuyện cũng êm xuôi theo sự an bài của Thiên Chúa. Chúng tôi rời Trại giam số 5 một quảng đường khá xa và chờ gia đình của Nguyễn Đặng Minh Mẫn tại một quán cơm nhỏ.

Cuối cùng, kết thúc buổi thăm nuôi là một cuộc hội ngộ đầy tình người 3 miền Bắc – Trung – Nam.

CTV Facebook Việt Tân tại Thanh Hóa

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.