Lạnh xương sống với tình trạng nhân quyền ở Việt Nam

Ảnh chụp bài viết của Dân Biểu Quốc Hội Âu Châu Saskia Bricmont, thuộc đảng Xanh, trên blog của bà.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lạnh xương sống với tình trạng nhân quyền tại Việt Nam” là tiêu đề bài viết mới nhất của bà Saskia Bricmont, nghị sĩ châu Âu, thuộc đảng Xanh, đăng trên trang web chính thức của mình ngày 25-9-2020. Sau đây là bản dịch bài viết:

Có lẽ các bạn còn nhớ hồ sơ dầy cộp về Hiệp định Thương mại Tự do giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu (EVFTA), mà tôi được giao nghiên cứu tại Ủy ban Thương mại Quốc tế (thuộc Nghị viện châu Âu).

Những phê bình, chỉ trích của tôi đối với hiệp định này chủ yếu căn cứ vào tình trạng nhân quyền: Từ thiếu sót của Ủy ban châu Âu không thực hiện đánh giá tác động nhân quyền, tức là những ảnh hưởng tiềm năng đến quyền nghiệp đoàn, quyền tự do báo chí, sự tôn trọng tín ngưỡng và tôn giáo v.v… (trong khi đó Liên minh châu Âu đã thông qua một Nghị quyết cứng rắn về tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm ở Việt Nam); cho đến vụ bắt giữ Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Phạm Chí Dũng, ngay trong giai đoạn cuối cùng của quá trình đàm phán hiệp định. Những “thất bại” đã chồng chất.

Đảng Xanh và các nghị sĩ châu Âu thuộc các đảng khác đã từ chối không bật đèn xanh thông qua EVFTA, nhưng chúng tôi đã không đủ đông để ngăn chặn hiệp định này. Lúc đó, những nghị sĩ thuộc các đảng khác, cũng như Ủy ban châu Âu (EC) đã thề thốt, hứa hẹn với chúng tôi rằng, khi hiệp định EVFTA đi vào thực thi thì sẽ “tự động thúc đẩy cải thiện các điều kiện sinh sống của người dân Việt Nam.”

Tiếc là kể từ đó, tình trạng nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tồi tệ hơn và làm chúng ta lạnh xương sống. Chính phủ Việt Nam đã có những cam kết được ký trước Liên Hiệp Quốc hoặc EU, nhưng khi vi phạm thì không có ai nói gì cả!

Đó là lý do tại sao tôi đã tập hợp hơn 60 nghị sĩ châu Âu để gióng lên hồi chuông cảnh báo và kêu gọi các cơ quan cao nhất của EU phải có hành động dứt khoát để bảo vệ người dân Việt Nam, đặc biệt những người có chính kiến độc lập, họ bày tỏ công khai những điều mà nhiều người khác không dám nói, và họ thể hiện sự phản kháng đối với chế độ độc tài.

Rất cần phải hành động khẩn cấp và tuyên bố các biện pháp trừng phạt, nhất là khi Đại hội đảng CSVN đang tới gần và chúng tôi lo sợ từ bây giờ cho tới đó nhà cầm quyền lại càng hà khắc, càng cứng rắn hơn.

Saskia Bricmont

Dịch giả: Nguyễn Hoàng Hải

Nguồn: Báo Tiếng Dân

XEM THÊM: 64 Dân Biểu Nghị Viện Liên Âu kiến nghị EU đòi hỏi Việt Nam cải thiện nhân quyền theo cam kết EVFTA

Nguyên bản bài viết của Dân Biểu Quốc Hội Âu Châu Saskia Bricmont trê trang blog của bà:

Droits humains au Vietnam: la situation fait froid dans le dos
25 Sep 2020 | Droits humains, Traité de libre-échange

Vous vous souviendrez peut-être que le premier gros dossier qui m’a été confié dans la commission du commerce international fut l’accord de libre-échange entre l’UE et le Vietnam ? Mes critiques de l’accord se fondaient essentiellement sur la situation sur le plan des droits humains : entre la non-exécution par la Commission d’une analyse des impacts potentiels sur les libertés syndicales, la liberté de la presse, le respect des croyances et religions (alors que le Parlement européen avait adopté une résolution forte sur la question des prisonniers politiques et de conscience !), et l’arrestations de bloggers et du président de l’Association de Journalistes indépendants durant la dernière ligne droite des négociations… Les « ratés » se sont accumulés.

Les Verts et d’autres eurodéputés avaient refusé de donné leur feu vert à l’accord mais nous ne fûmes pas suffisamment nombreux pour le bloquer. Tout comme la Commission, les partisans de l’accord nous juraient leurs grands dieux que son entrée en vigueur « entrainerait automatiquement une amélioration des conditions de vie des Vietnamiens ».

Sauf que depuis la situation s’est détériorée et fait froid dans le dos. Le Vietnam s’assied sur les engagements pris devant les Nations Unies ou l’UE. Et personne ne dit rien ! C’est pourquoi j’ai réuni une soixantaine d’eurodéputés pour tirer la sonnette d’alarme et demander aux plus hautes autorités européennes d’agir vivement pour protéger la population, et surtout les penseurs qui expriment tout haut ce que beaucoup pensent tout bas et font acte de résistance face à un régime autoritaire.

Il est urgent d’agir et d’annoncer le passage aux sanctions alors que se profile le grand Congrès du Parti communiste et que l’on redoute un durcissement du pouvoir d’ici là.

(https://saskiabricmont.eu/droits-humains-au-vietnam-la-situation-fait-froid-dans-le-dos/)

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”