Lưỡi gỗ Nguyễn Viết Thông

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hội đồng lý luận trung ương của đảng CSVN là nơi tập trung các nhà lý luận mác-xít có những cái lưỡi gỗ, đồng thời là những nhà quảng cáo bất tài sống nhờ… tài ngụy biện ca tụng đảng. Chính vì thế, trước thềm đại hội XIII đảng đã đẩy ông Nguyễn Viết Thông, người có chức danh rôm rả là tổng thư ký của hội đồng này lên diễn đàn để uốn ba tấc lưỡi ca ngợi “những cái mới” của văn kiện đại hội XIII.

Đây là kiểu quảng cáo theo các gánh sơn đông mãi võ bán cao đơn hoàn tán trị bá bệnh của các phiên chợ quận ở Việt Nam ngày xưa. Nhưng ở đây, đảng cho ông tiến sĩ tổng thư ký đứng ra chơi trò quảng cáo thuốc dán để lừa bịp người nghe. Có 4 vấn đề mà ông tổng thư ký hội đồng lý luận lưỡi gỗ cho rằng rất mới trong đại hội 13 sắp diễn ra.

Cái mới thứ nhất là xác định rõ hơn khát vọng phồn vinh, hạnh phúc. Đúng là Nguyễn Viết Thông đang ngủ mơ. Khát vọng phồn vinh, hạnh phúc là khẩu hiệu mà đảng đã lặp đi lặp lại từ hàng chục năm qua. Thời gian đã chứng minh cho người ta thấy đó chỉ là chiếc bánh vẽ mà đảng treo trước miệng nhân dân.

Phồn vinh và hạnh phúc chỉ thấy trên TV hay treo đầy đường trong những ngày lễ lớn mà các nhà tuyên giáo cấp phường cần thể hiện bộ mặt cần có của chế độ. Ngay cả vụ cứu trợ Covid-19, người ta thấy tiền hỗ trợ cho dân nghèo, người thất nghiệp chỉ tràn ngập trên TV. Sự thất bại ấy chính là sự thất bại của chủ thuyết cộng sản ngay từ đầu chỉ quyến rũ được tầng lớp vô sản nhưng không giải quyết nỗi phần căn bản nhất của con người là hạnh phúc và phồn vinh.

Cái mới thứ hai, cũng theo ông Nguyễn Viết Thông, so với đại hội 12 dự thảo báo cáo chính trị có nêu lên phần quan điểm chỉ đạo là một trong “những điểm mới nổi bật.” Quan điểm mà ông Thông cho rằng nổi bật này chỉ đạo phải kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, kiên định tư tưởng Hồ Chí Minh và đường lối đổi mới của đảng!

Chuyện này đảng cũng đã nói hàng chục năm qua, nghe mãi hoá nhàm. Nhưng trong đảng cũng như ngoài nhân dân chưa ai thấy chân trời xã hội chủ nghĩa ở nơi nào, trong lúc Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng có lúc băn khoăn về con đường còn mù mịt ấy bằng một câu nói để đời: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” Khi ca ngợi quan điểm kiên định đổi mới của đảng, ông Nguyễn Viết Thông có lẽ chưa thấy nổi thâm ý của đảng khi sử dụng từ “đổi mới.” Nó hoàn toàn là một xảo thuật kiểu mèo trắng mèo đen để thay đổi màu da trên một xác chết: Đó là chủ nghĩa cộng sản.

Cái mới thứ ba là điều chỉnh nhiều mục tiêu. Thay vì hô hào Việt Nam định hướng phát triển trở thành quốc gia công nghiệp tiên tiến thì nay đảng cho lùi lại đến giữa thế kỷ 21, trở thành nước phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Thời gian cụ thể, đến năm 2025 Việt Nam là nước đang phát triển, năm 2030 là nước đang phát triển có công nghiệp hiện đại và năm 2045 trở thành nước phát triển có thu nhập cao. Cái này thì đúng là có mới nhưng mới theo kiểu đi thụt lùi và thả nổi các mục tiêu.

Trước đây, đảng đã khẳng định Việt Nam phải tiến lên thành nước công nghiệp hiện đại nhưng nay thấy tiến không nổi thì thả cho nó trôi nổi bình bồng theo định hướng xã hội chủ nghĩa cho đến năm 2050, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Sự rối loạn trong cách điều chỉnh mục tiêu phát triển cho thấy những bộ não đứng đầu Bộ Chính Trị đã tê liệt trong khả năng đưa đất nước tiến lên, vì kinh tế xã hội chủ nghĩa cuối cùng là nền kinh tế chết.

Cái mới thứ tư cũng là cái mới cuối cùng, là đẩy mạnh giáo dục, học tập  tư tưởng, phong cách Hồ Chí Minh để cán bộ “không muốn tham nhũng” nữa. Chuyện này không những mới mà còn là một khẩu hiệu rất ngô nghê. Vì tham nhũng là quán tính bình thường của con người khi nắm trong tay quá nhiều quyền nhiều chức. Đó là tình trạng của cán bộ cộng sản ngày nay, mà đảng CSVN là người đã tạo điều kiện cho họ tham ô vô tội vạ. Cho dù ông Trọng có đốt bao nhiêu lò, khui bao nhiêu vụ tham nhũng thì tham nhũng vẫn sống mạnh. Vì chính cái cơ chế độc quyền, độc tài là động cơ khuyến khích người ta tham nhũng, bởi nó là quy luật của hàng ngũ cán bộ không có xương sống.

Nói tóm lại, trong cơn bối rối, đảng phải tìm một tên thợ tuyên truyền lưỡi gỗ ra khoe văn bằng tiến sĩ để hô hào những cái “mới” của đại hội 13. Nhưng khi đọc qua người ta thấy đúng là đảng đang cho Nguyễn Viết Thông diễn tuồng quảng cáo bán cao đơn hoàn tán. Thật là bá láp!

Phạm Nhật Bình

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.