Một bản án oan sai – Một vết nhơ của cả một chế độ

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 27/9/2025, tại Tòa án Đà Nẵng, một phiên tòa sơ thẩm đã diễn ra không khác gì một vở kịch bi hài – nơi công lý bị bóp méo, sự thật bị chối bỏ, và một người vô tội bị đẩy sâu hơn vào vòng xoáy oan nghiệt.

Anh Trịnh Bá Phương, người đang thụ án 10 năm tù tại Trại giam An Điềm (Quảng Nam) vì đấu tranh cho quyền lợi đất đai ở Dương Nội (Hà Nội) tiếp tục bị kết thêm 11 năm tù với cùng một cáo buộc: “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCNVN” theo Điều 117 Bộ luật Hình sự. Tổng cộng, anh phải chịu 21 năm tù – một con số rợn người cho một người cha, một người dân yêu nước, và một tiếng nói phản kháng ôn hòa.

Cái gọi là “tang vật” trong vụ án này là những biểu ngữ với nội dung như: “Đả đảo Cộng sản,” “Đả đảo Cộng sản kết án oan sai,” “Đả đảo Cộng sản đàn áp nhân quyền.”

Những biểu ngữ này đã bị tịch thu từ lâu trong trại giam. Tại phiên tòa, anh Phương kiên quyết bác bỏ việc mình là người viết ra chúng. Đáng chú ý, ông Nguyễn Bắc Truyển- cựu tù nhân lương tâm – hiện đang sống tại Đức và từng ở cùng trại giam với anh Phương, đã lên tiếng xác nhận chính ông là người viết những biểu ngữ đó. Trong trại giam, chỉ ông Truyển có bút lông và giấy khổ lớn do gia đình gửi vào, điều mà giám thị trại giam hoàn toàn biết rõ.

Vậy mà, giám thị trại giam An Điềm lại mang những biểu ngữ đó ra để gán ghép tội cho Trịnh Bá Phương. Một hành vi trắng trợn, bất chấp sự thật, bất chấp nhân phẩm và đạo lý.

Anh Phương bị bắt khi đứa con đầu lòng mới 2 tuổi, và đứa con thứ hai vừa chào đời. 21 năm tù – đó không chỉ là bản án dành cho anh, mà là bản án dành cho cả một gia đình, cho tuổi thơ của những đứa trẻ vô tội, cho người vợ đơn độc nuôi con trong nước mắt và hy vọng mong manh.

Đây không phải là một phiên tòa – đây là một tội ác có tổ chức. Đây không phải là công lý – đây là sự đàn áp có hệ thống. Và chúng ta, những người còn tin vào sự thật, vào lẽ phải, không thể đứng yên. Hãy lên tiếng cho Trịnh Bá Phương.

Ngọc Thu

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.