Nguyễn Phú Trọng – não trạng thời tiền sử

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong cuộc tiếp xúc cử tri hai quận Ba Đình, Tây Hồ, thành phố Hà Nội vào sáng 24/11/2018, ông Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu về việc vì sao mà Ủy ban kiểm tra trung ương có biện pháp kỷ luật đối với ông Chu Hảo, dù đây không phải tham nhũng.

Ông Trọng biện minh rằng: “Đây là vấn đề vô cùng hệ trọng, là vấn đề chiến lược liên quan đến tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ chúng ta. Sợ rằng Đảng, nhà nước chúng ta, cán bộ chúng ta thoái hóa, biến chất. Tại sao Trung ương phải nói chống tự diễn biến, tự chuyển hóa từ trong nội bộ?”

“Bất cứ ai nếu có suy thoái chúng ta phải giáo dục chứ, phải uốn nắn. Kỷ luật 1 vài người để cứu muôn người, để người khác đừng phạm vào nữa, đừng cậy mình thế này, thế nọ, là công thần rồi phê phán hết cả thì chế độ này sẽ ra làm sao” – Trích từ báo VnEconomy.

Giáo sư Chu Hảo Giám đốc – Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri Thức, người mới bị khai trừ Đảng vì bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương kết luận là biểu hiện rõ sự suy thoái về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến, tự chuyển hóa” hôm 15/11.

Trước đó, giáo sư Chu Hảo tuyên bố ra khỏi đảng vào hôm 26/10, một ngày sau khi bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị kỷ luật do ‘tự diễn biến’.

Trong sự kiện này, giới trí thức và dư luận, thậm chí giới nghiên cứu quốc tế về Việt Nam còn hồ nghi động cơ và mục đích đàng sau nó là gì, và ai muốn trấn áp giáo sư Chu Hảo.

Nhưng, với sự tuyên bố của ông Trọng nói trên rõ ràng đây là chủ trương của đảng Cộng Sản Việt Nam ở thượng tầng trong việc triệt hạ giới trí thức và những ai đang phê bình sự thoái hóa của đảng.

Tại sao ông Trọng lại triệt hạ tư tưởng của giới tri thức trong đảng với chiêu bài là tự chuyển hóa, tự chuyển biến? Có phải ông Trọng thể hiện quyền uy tuyệt đối sau khi chiếm cả chiếc ghế Chủ tịch nước?

Lịch sử loài người cho thấy, từ nguyên thủy đến thời phong kiến, bậc vua chúa quân vương có quyền sinh sát trong toàn cõi cai trị của mình. Nhất là văn hóa Trung Hoa và Việt Nam, coi vua chúa cai trị giống như thiên tử, con trời, vì thế quyền hành của vua là tối thượng.

Tất cả các đời vua chỉ là nhất thời, chém giết lẫn nhau để tranh ngôi đoạt vị, và cuối cùng đi đến diệt vong, xóa sổ, thậm chí có những vị vua bị ghi vào sử sách với những tội ác trời không dung đất không tha, muôn đời sau nguyền rủa.

Triết lý quyền lực chính trị thời nay đổi thay hoàn toàn, quyền lực chính trị thuộc về bá tánh muôn dân. Người lãnh đạo là người biết lắng nghe, thấu hiểu dân tình, người làm lớn, có chí quan trường quân vương là người phải phục vụ lê dân của mình.

Nhưng ông Trọng và phe nhóm của ông muốn ôm chặt quyền lực nên đã đi theo bánh xe của lịch sử mông muội và tàn ác, trở thành kẻ bạo quyền hôn quân.

Trọng đi theo con đường của Tập Cận Bình không những củng cố ngôi vị của mình mà còn tận diệt các phe nhóm khác qua thủ đoạn “đốt lò” chống tham nhũng để thâu tóm mọi thứ và quyết định tất cả.

Với tư duy lãnh đạo như ông Trọng đang thực hiện liệu có đem đến sự an toàn cho chiếc ghế và đảng cộng sản trong bối cảnh thời đại ngày nay? Thực ra tầm suy nghĩ của ông Trọng nó lùi lại quá xa về thời tiền sử, không bắt kịp với thời đại vị tất sẽ bị đào thải theo thời gian.

Hiện tượng domino từ bỏ đảng mà các vị trí thức lớn được coi là công thần của chế độ đã thực hiện trong thời gian vừa qua là một cú phản đòn lật tẩy bộ mặt của Trọng và đảng cộng sản.

Thực ra, những hành động của ông Trọng chỉ đang chứng tỏ một điều, cái đảng mà ông ta cầm đầu đang hết sức mỏng manh, dễ vỡ tại Việt Nam mà thôi.

Thế nên, ông Trọng càng vùng vẫy để củng cố quyền lực cho chính mình và cho đảng của ông ta thì càng bị tách dần ra khỏi dân tộc Việt Nam.

Miệng ông Trọng thì nói điều nhân nghĩa như “kỷ luật một người để cứu muôn người”, hay “chống tham nhũng phải có nhân văn”, nhưng thực thế hành động, ông Trọng không khác gì một tên bạo chúa, từng bước tiêu diệt các đối thủ một cách không thương tiếc. Lối hành xử của ông Trọng qua vụ kỷ luật Giáo sư Chu Hảo cho thấy là não trạng của ông ta vẫn nằm ở thời tiền sử.

Portland, OR 27/11/2018
Paulus Lê Sơn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…