Những người thế hệ chúng tôi

Thẻ hiến tạng của Lê Hữu Minh Tuấn (ảnh trái) và Trịnh Bá Phương (phải). Cả hai đều vừa bị nhà cầm quyền bắt giữ gần đây. Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn/RFA
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi tình cờ gặp Lê Hữu Minh Tuấn ở Hội An nhiều năm trước. Buổi nói chuyện ngắn ngủi nhưng ấn tượng để lại là một bạn đồng trang lứa sống có lý tưởng và thương người.

Hôm nghe tin Tuấn bị bắt, tôi vào Facebook bạn ấy, vốn chỉ chia sẻ những câu chuyện, hình ảnh về gia đình, bạn bè. Tuy nhiên, có một bài đăng nói lên rất nhiều về Tuấn:

“Từng là người rất sợ cái chết, nhưng giờ đây mình nhận ra cuộc sống này vốn dĩ ngắn ngủi, và ‘chết là hết.’ Cô phụ trách nhận hiến mô tạng cho mình hay, con số người hiến còn khiêm tốn, ở mức 3.000 người/ 95 triệu người. Trong khi, một người chết não hiến mô – tạng sẽ cứu được 10 người khác!” (kèm hình ảnh thẻ đăng ký hiến tạng như bên dưới).

Tuấn hơn tôi chỉ một tuổi.

**

Với Trịnh Bá Phương, tôi chưa có dịp được gặp, dù đã biết nhau nhiều năm trên Facebook.

Lần đầu nói chuyện với nhau, tình cờ thay là ngay sau khi tôi bị đưa đi làm việc hồi cuối tháng 5 vừa rồi.

Phương lúc đó đã linh tính có điều không hay sẽ sớm xảy ra với mình. Tuy nhiên anh chia sẻ rằng không muốn đi đâu cả vì chỉ vài tuần nữa sẽ đón đứa con thứ hai chào đời. Anh muốn ở cạnh vợ và con mình vào lúc họ cần anh nhất. Có ra sao cũng đành.

Bốn ngày sau khi nhìn mặt con, anh bị bắt.

Phương chỉ hơn tôi vài tuổi.

**

Mươi năm qua, tôi đã phải ‘làm việc’ với cán bộ an ninh đủ cả 3 miền. Không ít trong số đó cũng chỉ ngang tuổi tôi.

Những buổi làm việc như thế không phải lúc nào cũng chỉ thẩm vấn và truy xét. Vẫn có những khoảng xen giữa nói chuyện đời thường nhật.

Tôi nhận ra có là ai thì cũng nghĩ về gia đình, lúc rảnh rỗi cũng thích tụ tập bạn bè, cũng tự hào giới thiệu về nơi mình sinh ra lớn lên khi được hỏi.

Cũng cười thật tươi khi nhắc chuyện vợ con hay yêu đương.

**

Tôi luôn nghĩ rằng những người cùng một thế hệ như chúng tôi, như Tuấn, Phương và những cán bộ an ninh kia, lẽ ra có thể ngồi lại với nhau, trong tình tự dân tộc và tấm lòng anh em bằng hữu, bàn những câu chuyện làm sao đời sống gia đình, xã hội, đất nước chúng tôi ngày một tốt đẹp lên, ngay cả khi nhìn thấy ở nhau những khác biệt.

Hà cớ gì người này lại đi bắt bỏ tù người kia, chia cách gia đình và đảy ải họ trong đau khổ, cuối cùng chỉ vì đôi ba thứ chủ nghĩa, lý thuyết mà chẳng ai từ người khởi xướng cho đến chúng tôi thực sự hiểu?

Tôi biết sẽ có người nói ngay: Đó là vì quyền lợi. Nhưng ngay cả về quyền lợi, hà cớ gì cứ phải được mất, sống còn với nhau? Vẫn có thể cùng thắng (win-win) cơ mà.

Từ khi nào, bởi ai hay điều gì mà đến tận thế hệ tôi, người ta vẫn tìm cách loại trừ nhau một cách khốc liệt chỉ vì khác biệt như vậy?

Chuyện này còn kéo dài bao lâu nữa và mỗi người chúng ta cần làm gì để sớm chấm dứt nó?

Nguyễn Anh Tuấn

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa. Ảnh trái: Phó Đề đốc Hải Quân VNCH Hoàng Cơ Minh; ảnh phải, trên: Tướng Hoàng Cơ Minh, Chủ tịch Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, trong khu chiến; ảnh dưới: Chủ tịch Mặt Trận cùng phái đoàn từ khu chiến trở về lần đầu, gặp gỡ đồng bào tại thành phố Garden Grove, Nam California ngày 16/4/1983

Khói hương tháng Tám: Tưởng nhớ Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh

Là một quân nhân cấp nhỏ, có một thời mặc cùng màu áo với ông, được tin ông nằm xuống, tôi rất bàng hoàng, xúc động và hết lòng kính ngưỡng.

Tôi thu góp một số dữ kiện liên hệ trong thời quân ngũ của ông, ghi lại thành bài viết này, thay cho một nén hương tưởng niệm, nghiêng mình kính cẩn trước anh linh của một vị chỉ huy mẫu mực, một vị tướng can trường, một tấm gương thanh liêm và trong sáng của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Hy vọng bài viết này thay cho lời phân ưu muộn màng gửi tới đại gia đình Hoàng Cơ và phu nhân Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh.

Ảnh chụp bài báo Tuổi Trẻ

‘Thị thực nhân tài’

Về nguyên tắc, tài năng là một thực tế được công nhận bởi cộng đồng chuyên môn, tức là đồng nghiệp, hội đồng phản biện, tổ chức nghề nghiệp, thị trường lao động cạnh tranh. Nhưng khi Nhà nước phát minh ra “thị thực nhân tài,” Nhà nước tự đặt mình vào vị trí trọng tài cuối cùng quyết định ai là nhân tài thông qua bộ máy hành chánh/an ninh cấp visa.

Quang cảnh buổi lễ Tưởng niệm Anh Hùng Đông Tiến do Đảng bộ Việt Tân tại Perth tổ chức chiều ngày 23/8/2026 tại hội trường Koondoola, nằm trong công viên Hòa Bình thuộc vùng Koondoola, Perth, Tây Úc

Perth, Tây Úc: Lễ Tưởng niệm Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39

Đảng bộ Việt Tân tại Perth đã tổ chức buổi Lễ Tưởng Niệm Anh Hùng Đông Tiến vào lúc 3:30 giờ chiều ngày 23/8/2026 tại hội trường Koondoola, nằm trong công viên Hòa Bình có đài tưởng niệm Long Tân, thuộc vùng Koondoola, Perth, Tây Úc.

Lễ chào quốc kỳ bắt đầu chương trình buỗi Lễ Tưởng niệm Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến do Cơ sở đảng Việt Tân San Diego, California tổ chức hôm 23/8/2026 tại La Mesa, San Diego

San Diego: Trang trọng tưởng niệm Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến 

Ông Ngô Trọng Đức, đại diện đảng Việt Tân đã có mặt để trình bày với đồng hương chủ đề “Niềm Tin Tất Thắng và Hành Trình 44 Năm.”

Theo diễn giả, giá trị của một hành trình lịch sử không thể chỉ được đánh giá qua thành công hay thất bại ở một thời điểm. Điều quan trọng còn nằm ở những “hạt mầm” mà hành trình ấy để lại. Trong ý nghĩa đó, ông nhận định:

“Đông Tiến không phải là một chiến dịch, ĐÔNG TIẾN LÀ MỘT TUYÊN NGÔN.”