Nông dân Miền Tây: Những người bị lãng quên?

Thấy xanh tươi vậy đó, nhưng có nhiều khi nông dân lỗ sau một mùa làm ruộng. Nói chung, tôi thấy cuộc sống nông dân ở đây (miền Tây) khá bấp bênh. Không ngạc nhiên khi thanh niên lớn lên đều bỏ quê lên thành làm công nhân để có thu nhập ổn định. Ảnh: FB Nguyễn Tuấn
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Buổi sáng. Làng quê thanh bình. Dòng sông lặng lờ. Anh hàng xóm người gốc Khmer nhâm nhi tách trà. Bằng chất giọng lơ lớ Việt – Khmer, anh than: ‘năm nay làm ruộng lỗ, mày ơi.’

Câu chuyện của anh có lẽ là một trong hàng triệu câu chuyện nông dân trong cơn bão phát triển và cảm giác bị bỏ lại sau lưng.

Việt Nam phát triển nhanh. Thành phố sáng rực ánh đèn. Khu công nghiệp mọc lên. GDP tăng đều và ấn tượng. Nhưng ở miền Tây, nông dân sống khó khăn, giống như họ bị bỏ lại. Làm tôi tự hỏi: GDP tăng chẳng có ý nghĩa gì đối với nông dân.

Anh Hai có 5 công ruộng. Vụ hè thu này, anh thu hoạch 500 kg lúa mỗi công. Năng suất bình thường là khoảng 700-800 kg/công. Một kg lúa giá khoảng 6.000 đồng, với 5 công ruộng, anh thu được 15 triệu đồng.

Chi phí cao ngất. Phân bón đắt đỏ. Thuốc trừ sâu tốn kém. Nhân công tăng. Mướn máy móc cũng tốn. Sau tất cả, anh lời 200.000 đồng mỗi công. Cả vụ, anh dư 1 triệu đồng. Công sức gia đình tính vào, anh lỗ nặng.

Trường hợp anh Hai không phải là cá biệt. Hàng xóm than thở y hệt. Vụ mùa thất bát. Nhiều người thâm thủng. Chẳng ai dư tiền. Biến đổi khí hậu làm mùa màng thất thường. Đất đai cằn cỗi. Giá lúa bấp bênh. Chi phí sản xuất tăng vọt. Nông dân rơi vào vòng luẩn quẩn. Họ làm việc quần quật. Nhưng chẳng đủ sống.

Bệnh tật

Bệnh tật đến, nông dân càng khốn đốn. Anh Hai phải nong tim ở Rạch Giá. Chi phí 10 triệu đồng. Anh không có đủ. Bác sĩ thông cảm, giảm còn 5 triệu. Anh vẫn thiếu. Chỉ trả trước 3 triệu. Số còn lại hứa trả sau vụ lúa tới. Nhưng vụ lúa tới có khá hơn? Chẳng ai dám chắc.

Chuyện anh Hai không hiếm. Nhiều nông dân đối mặt bệnh tật mà không tiền chữa trị. Hệ thống y tế công cộng hạn chế. Bảo hiểm y tế chưa đủ sức giúp. Họ sống dựa vào may rủi. Một cơn bệnh nặng có thể đẩy cả gia đình vào nợ nần. Cuộc sống vốn đã khó, nay càng bấp bênh.

Thái độ cam chịu

Điều đau lòng là nông dân không oán trách. Anh Hai kể chuyện lỗ nhẹ tênh, như thể đó là định mệnh. Hàng xóm cũng vậy: Họ chấp nhận khó khăn và bám mảnh đất ông bà để lại. Không trách Nhà nước. Không đòi hỏi hỗ trợ. Họ quen bị lãng quên.

Thái độ cam chịu này đáng lo. Nó không phải là sự hài lòng, mà là sự bất lực. Họ cảm thấy mình đứng ngoài lề và Nhà nước dường như xa vời. Chánh sách hỗ trợ nông nghiệp? Họ ít thấy tác động. Cuộc sống của họ chỉ là cầm cự. Ngày qua ngày, họ lặng lẽ chịu đựng.

Việt Nam tự hào với thành tựu kinh tế, từ đất nước nghèo sau chiến tranh, nay trở thành nền kinh tế năng động. TP.HCM, Đà Nẵng, Cần Thơ sáng rực. Tòa nhà chọc trời mọc lên. Khu công nghiệp tấp nập.

Nhưng miền Tây thì sao? Nông dân vẫn nghèo khó. Họ là xương sống của an ninh lương thực. Hạt lúa họ làm ra nuôi cả nước. Nhưng họ không được chia sẻ thành quả.

Chánh sách hỗ trợ nông nghiệp còn hạn chế. Hợp tác xã hoạt động kém hiệu quả. Công nghệ nông nghiệp chưa phổ biến. Nông dân thiếu vốn, thiếu kiến thức. Biến đổi khí hậu càng làm mọi thứ tồi tệ. Hạn mặn, ngập lụt, đất nhiễm mặn. Nông dân đối mặt thách thức lớn.

Sự phát triển của Việt Nam không đồng đều. Thành phố hưởng lợi từ toàn cầu hóa. Công nghiệp, dịch vụ phát triển mạnh. Nhưng nông dân miền Tây bị bỏ quên và đa số họ sống trong cảnh thiếu thốn. Không trường học tốt. Không bệnh viện hiện đại. Không cơ hội thoát nghèo.

Câu chuyện anh Hai đặt ra câu hỏi lớn: Phát triển có ý nghĩa gì nếu nông dân – những người nuôi sống đất nước – vẫn khổ sở.

Một đất nước phát triển thực sự phải nâng cao chất lượng sống cho tất cả. Đặc biệt là những người yếu thế như nông dân miền Tây.

GS Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn: FB Nguyễn Tuấn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…