Ông Trọng chỉnh đảng hay đốn luôn đảng?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong khi phe nhóm của ông Nguyễn Phú Trọng đang say men chiến thắng với phiên xử Ủy viên Bộ chính trị Đinh La Thăng và những thuộc hạ của ông Thăng thì tại Bắc Kinh, một con hổ mới trong Quân đội Trung Cộng sa lưới chủ tịch Tập Cận Bình.

Tân Hoa Xã chính thức loan tin cựu Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Cộng Phòng Phong Huy 67 tuổi sẽ bị giao cho công tố viên quân đội xử lý, phần chắc là ông ta sẽ bị khởi tố.

Ông Phòng, từng là tư lệnh trẻ nhất của một quân khu ở Trung Quốc, bị mô tả là “người cơ hội”, theo tờ South China Morning Post. Họ Phòng bị cáo buộc “nghi ngờ đưa và nhận hối lộ”, theo Tân Hoa xã ngày 9 Tháng 1. Đây chỉ là một cách nói để Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng CSTQ ra tay. Được biết Ủy ban thần thế này hiện do Ủy viên Ban thường vụ Bộ chính trị Triệu Lạc Tế nắm, từ tháng 10/2017 sau đại hội 19 của đảng CSTQ khi Vương Kỳ Sơn bị cho về vườn.

Hẳn nhiên Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của Việt Nam rất được cổ võ với sự kiện này. Dù muốn dù không ông Trọng cũng chỉ là cái bóng của người đồng nhiệm Trung Cộng, thậm chí còn ao ước làm một cái bóng thật trung thành. Noi theo chiến dịch chống tham nhũng “Lão hổ, thương dăng, nhất khởi đả” (đánh tham nhũng cả hổ lẫn ruồi) ông Trọng cũng “đả hổ diệt ruồi” theo Tập chủ tịch với sự hỗ trợ tích cực của Trần Quốc Vượng, chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng.

Những ngày qua, ông Trọng ngồi xoa tay hớn hở vì trước sau như một ông vẫn cắn răng biến Việt Nam thành một quốc gia khủng bố trước thế giới để lôi cho bằng được viên Phó chủ tịch Hậu Giang ra trước vành móng ngựa. Để Thanh trả “nợ” cho ông không phải món tiền thất thoát 3.300 tỷ mà là câu nói thách thức “không còn tin vào sự chỉ đạo của ông Nguyễn Phú Trọng” nữa.

Khi dựng lò đốt củi lần này, ông Trọng còn thu về món lời to là lùa được một con hổ lớn vào rọ. Điều này có vẻ ông theo sát được lập trường quyết liệt của Tập chủ tịch kính mến, người tạo cho ông nguồn cảm hứng đả hổ thật dồi dào.

Vào lúc mà đảng Cộng Sản Việt Nam giật mình vì đảng viên cộng sản đang phạm vào 27 tội suy thoái tư tưởng, tự diễn biến, tự chuyển hóa, ông Trọng đã tìm thấy nơi đảng bạn một chỗ dựa quý báu. Chẳng phải Ủy viên thường vụ Lưu Vân Sơn khi đến thăm Việt Nam hôm tháng 9/2017 đã từng nói “hai đảng có cùng vận mệnh” đó sao? Sau thời kỳ 16 chữ vàng đã gần như phai mờ, ngày nay “vận mệnh hai nước” gắn liền nhau vì đại cục, mình với ta tuy hai mà một chẳng là độc lập tự do hạnh phúc lắm sao?

Tuy nhiên sau những phiên xử “long trời lở đất” kiểu hát chèo này, xem ra ông Trọng cũng chưa hoàn toàn yên tâm với cái lò khi nóng khi lạnh của mình. Vì cho dù ông có thiêu được củi Trịnh Xuân Thanh hay đốt được con cọp họ Đinh thì thượng tá cửa nhôm vẫn còn đó với những vết thương chưa lành từ Bộ công an. Chủ tịch Trần Đại Quang sếp cũ của Vũ Nhôm vẫn còn đó như một thách thức nguy hiểm trong thầm lặng. Sóng gió chính trường chưa dễ yên khi Bộ công an bao giờ cũng là một cái ổ phản phúc lâu đời, một ung nhọt chưa từng được phanh phui từ khi Phạm Quý Ngọ đột tử.

Vì vậy sắp tới đây, ông Trọng phải gồng mình thổi lửa cho xứng đáng với công sức bỏ ra “dẫn độ” Nhôm từ đảo quốc Sư Tử về B14. Dứt khoát ông Trọng phải truy ra thế lực nào đã qua mặt ông và Bộ chính trị không kèn không trống, chống lưng cho Nhôm lọt lưới khi ông chuẩn bị quăng ra. Với cương vị tổng bí thư đảng có mặt trong đảng ủy Bộ công an, ông Trọng hoàn toàn có thể tung ra một chiến dịch kế tiếp để bóc trần sự thật mà ai cũng dự đoán được.

Sự việc tướng Phòng Phong Huy bị khởi tố nay mai tạo cho ông Trọng một niềm tin vững chắc để ông một lần nữa noi theo thiên triều mà không e sợ điều gì. Một là ông sẽ quyết liệt hơn để củng cố ngôi vị độc tôn của mình, đứng trên cả đảng làm được tất cả mọi sự với sự trợ lực của Ủy ban Kiểm tra trung ương. Hai là ông sẽ âm thầm rút bớt củi để bảo vệ sự tồn tại của đảng rồi sẽ tính kế khác.

Nhưng vốn là người thâm trầm “có lý luận” ông Trọng sẽ không tính kế lui binh mà chọn con đường vận dụng thế lực quân đội như một đòn bẫy để lập kế hoạch tiến tới. Trong trường hợp này các tướng tá có bàn tay nhám nhúa chăm lo sân golf nghiên cứu chiến lược quốc phòng sẽ tạm thời được để yên. Nói cách khác, cái gì ông Tập Cân Bình làm được thì ông Trọng cũng sẽ làm được. Tại sao ông không thể tống giam một vài tướng lãnh công an để thị uy những kẻ còn đứng ngoài vòng chưa chịu quy phục ông?

Ước vọng tha thiết cuối đời của ông Trọng là dùng chiêu bài trong sạch đảng để răn đe đảng viên, tiếp tục độc quyền thống trị lâu dài. Do đó, cái gọi là dựng lò đốt củi chỉ là đấu trường để thăm dò và triệt hạ tay chân của viên thủ tướng hai nhiệm kỳ, kẻ mà ông thù ghét số 1 trong đảng cho dù ông này đang thu mình như con chuột trong hang xa.

Nhưng có thể ông Trọng quên một điều là đảng của ông ngày nay đang chìm đắm trong quyền lực, tham ô, xa hoa, lãng phí, những thứ tội lỗi suy thoái mà ông đã từng đề cập. Trong những ngày qua một “đại án tham ô, cố ý làm trái” trở thành màn biểu diễn rẻ tiền của pháp chế xã hội chủ nghĩa. Vì khi nhìn những cán bộ đầu sỏ của Tập đoàn Dầu khí cóm róm trước tòa người ta mới thấy hết cái thực chất tồi tệ của cái đảng đã sản sinh ra họ. Vì chỉ có đảng CSVN “quang vinh” mới đẻ ra được những cán bộ tự hào thiên tài trí tuệ loài người mà chỉ bao gồm trong mấy chữ tham ô, gian lận tài chính, trục lợi cá nhân. Thử hỏi một cái cây độc hại làm sao sinh được quả ngọt quả ngon?

Vì vậy xét cho cùng, dù ông Trọng còn đem thân già chụm củi thổi lò thì tham vọng chỉnh đốn đảng của ông chỉ là ảo tưởng. Hay nói một cách thành thực, ông Trọng chỉ có cách duy nhất: chỉnh rồi đốn bỏ đảng luôn, đất nước mới tiến lên.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…