Sức khỏe người dân bị bào mòn trong bệnh viện

Từ sáng sớm, hàng trăm bệnh nhân ngồi ngoài sân chờ vào quầy thông tin bên trong Bệnh viện Ung bướu TP.HCM cơ sở 2 (Thủ Đức) để lấy số khám bệnh. Ảnh: VnExpress
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Camille Nguyễn

Vì sao bệnh viện tuyến trên luôn quá tải, còn y tế cơ sở thì bị bỏ quên?

Tình trạng quá tải ở bệnh viện không phải là câu chuyện mới và được lặp lại như một vòng luẩn quẩn. Mỗi sáng sớm, khi thành phố còn chưa thức hẳn, khu vực trong và ngoài bệnh viện đã có người bệnh và thân nhân đứng xếp hàng chờ đợi.

Tái khám định kỳ ở Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM, theo chia sẻ của một thân nhân giấu tên thì: “Mình sợ đi tái khám lắm, lần nào mình dẫn người thân đi tái khám cũng đông, đi từ sáng sớm mà hết giờ chiều mới được về, nếu xong xuôi hết thì khoẻ, còn không, hẹn lại một ngày khác, còn cực hơn nữa”.

Niềm tin vào tuyến trên

Trong suy nghĩ của không ít người dân, niềm tin vào y tế dường như tỷ lệ thuận với thứ hạng của bệnh viện. Có một thực tế là dù trạm y tế phường hay bệnh viện tỉnh, bệnh viện quận chỉ cách nhà vài bước chân, người bệnh vẫn sẵn sàng vượt hàng chục, hàng trăm cây số, chập chờn ngủ vỉa hè từ tờ mờ sáng để chờ lấy số tại các bệnh viện tuyến cuối.

Niềm tin này, suy cho cùng, không tự nhiên mà có; nó được bồi đắp từ sự chênh lệch về trình độ chuyên môn và trang thiết bị giữa các tuyến. Người dân mang tâm lý “đã đau thì phải đến chỗ tốt nhất,” bởi họ lo sợ rủi ro từ những chẩn đoán sai lệch hoặc vì thiếu trang thiết bị mà ảnh hưởng đến quá trình cứu chữa, xét nghiệm. Sự đứt gãy niềm tin vào hệ thống y tế cơ sở không chỉ làm trầm trọng thêm tình trạng quá tải, mà còn biến việc đi khám bệnh từ một quyền lợi an sinh thành một cuộc hành xác đầy may rủi.

“Bà con ở đây mỗi khi có vấn đề gì về sức khỏe thường sẽ chủ động lên các bệnh viện ở tuyến trên để khám, bất chấp vấn đề về bảo hiểm y tế, trẻ em thì vào Nhi Đồng, bà bầu thì vào Từ Dũ, thà mất công một chút nhưng an tâm hơn, nếu có gì xảy ra thì cũng có sẵn trang thiết bị, máy móc xử lý không phải chuyển viện,” bà Ba, cư dân sinh sống ở một vùng quê thuộc tỉnh Bình Dương (cũ) chia sẻ.

Từng đưa người thân ra vào ở nhiều bệnh viện tuyến trên khác nhau, tuy nhiên, theo chia sẻ của cư dân Minh ở Sài Gòn thì: “Bệnh viện tuyến trên thì giỏi đó, bác sỹ cũng có người giỏi, nhưng không phải bác sỹ nào tay nghề cũng sàng sàng nhau, cũng như mức độ kỹ lưỡng giống nhau. Chắc có thể do mình xui nhưng lúc trước mỗi khi đưa người thân đi cấp cứu, dẫn bà xã đi khám thai mình đều ưu tiên chọn bệnh viện công tuyến trên vì nghĩ họ chuyên, nhưng trải qua nhiều vấn đề, mình đã thay đổi suy nghĩ, dù biết chi phí cao hơn nhưng ráng, mỗi lần có chuyện, mình đi bệnh viện tư, từ cách họ đón bệnh nhân, tích cực chăm sóc bệnh nhân cũng như kỹ lưỡng với thai phụ, mình thấy ưng cái bụng hơn nhiều.”

Giảm quá tải bệnh viện: Không chỉ là thêm giường, thêm bệnh viện

“Điều duy nhất để mình cố gắng bám trụ lại ở thành phố này, dù có phải ăn xin hay bán vé số đi chăng nữa chính là bệnh viện tuyến trên, đó là điều tốt nhất cho chồng mình, ít nhất là ở giai đoạn hiện tại,” có thân nhân đang điều trị tại [bệnh viện] Ung Bướu, bà Hai chia sẻ.

Giải quyết bài toán quá tải bệnh viện không thể chỉ dừng ở việc xây thêm cơ sở hay tăng số giường bệnh. Vấn đề còn nằm ở việc khôi phục niềm tin của người dân vào tuyến y tế cơ sở thông qua nâng chất lượng khám chữa bệnh, bảo đảm đủ bác sỹ, thuốc men cũng như trang thiết bị cần thiết. Một cơ chế bảo hiểm y tế linh hoạt, chi trả cao hơn cho các danh mục kỹ thuật tại tuyến dưới và chính sách đãi ngộ đặc thù cho bác sĩ vùng ven chính là “cú hích” cần thiết để giữ chân bệnh nhân.

“Bên cạnh phát triển tuyến dưới, tôi nghĩ cũng nên đẩy mạnh mô hình bác sỹ gia đình, phù hợp cho cả gia đình có tiền lẫn gia đình không nhiều tiền. Mô hình này phát triển rộng khắp thì những người lớn tuổi, khó khăn trong đi lại sẽ đỡ hơn,” anh Minh nói tiếp.

Quá tải bệnh viện không phải là một “căn bệnh nan y” không có thuốc chữa, mà là hệ quả của một cơ thể đang lớn nhanh nhưng bộ khung quản trị chưa kịp thích nghi. Khi người dân còn phải dậy từ mờ sáng để giữ một lượt khám, chờ đợi cả ngày để được xét nghiệm, thì mọi giải pháp kỹ thuật vẫn chỉ là phần ngọn.

Để người dân không còn phải chịu cực, ngành y tế nên chăng cần có những giải pháp thực tế và nhân văn hơn? Y tế công bằng và hiệu quả không nên là một giấc mơ xa xỉ, mà phải là quyền lợi sát sườn mà mỗi công dân đều được thụ hưởng một cách nhẹ nhàng nhất.

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.