Thế lực thân địch*

Một tàu hải cảnh Trung Cộng. Ảnh: AP
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hai tuần lễ đã trôi qua việc bãi Tư Chính bị tàu khai thác địa chất Trung Quốc được tàu hải cảnh yểm trợ vẫn loanh quanh “rà soát” trên vùng biển Việt Nam đang làm dư luận nóng lên với hàng trăm nhận định khác nhau nhưng chung quy người Việt Nam trong và ngoài nước vẫn như đang ngồi trên lửa vì hành vi xâm lấn trắng trợn của Bắc Kinh đối với Biển Đông.

Dư luận tỏ ra phẫn nộ khi miệng Trung Quốc tiếp tục khuyên nhủ Việt Nam nên vì đại cục trong khi tay thì thò vào tận vùng biển mà Việt Nam có chủ quyền từ bao lâu nay. Trung Quốc lâu nay vẫn thế, dã tâm chiếm hết Biển Đông bằng đường lưỡi bò trắng trợn không ngần ngại dư luận hay công pháp quốc tế. Bắc Kinh vẫn lấy vũ lực làm căn bản đối với những nước nhỏ chung quanh vùng biển mà nó gọi là tranh chấp mà thật ra là thái độ vũ phu của kẻ vừa mạnh vừa lưu manh nhận vơ chủ quyền các nước về mình nhằm thôn tính một vùng tài nguyên rộng lớn mà từ bao lâu nay chúng vẫn thèm thuồng nhưng chưa nuốt nổi.

Dân chúng thì xôn xao, báo chí sau nhiều ngày chờ đợi cuối cùng cũng được phép lên tiếng, chỉ có điều người có trách nhiệm cao nhất vừa bên chính phủ lẫn bên đảng lại im hơi lặng tiếng làm như không phải chuyện của mình. Trong cương vị chủ tịch nước ông Nguyễn Phú Trọng không hề trấn an hoặc giải thích sự vụ với dân chúng mặc dù đây là trách nhiệm của ông. Trong tư cách tổng bí thư ông Nguyễn Phú Trọng cũng không có bất cứ hiệu triệu hay công văn nào cho 4 triệu đảng viên dưới quyền của ông biết vấn đề đã trở nên nghiêm trọng có thể dẫn đến bùng nổ chiến tranh dù là ngắn ngủi.

Sự vô tâm đến khó hiểu của ông Trọng không làm cho người dân ngạc nhiên lắm vì từ bao lâu nay thái độ “kính nhi viễn chi” của ông đối với quan thầy Trung Quốc vẫn trước sau như một, nhưng lần này ông đã đi xa hơn, thay vì lên tiếng cảnh báo họa xâm lăng từ phương Bắc thì ông lại tỏ ra “quan ngại” đối với đồng bào ông, những kẻ mà ông gọi là “thế lực thù địch”.

Theo tin tức từ báo chí, sáng ngày 20 tháng Bảy nhân kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Công đoàn Việt Nam tại Phủ Chủ Tịch, Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng gặp mặt thân mật 90 chủ tịch công đoàn cơ sở tiêu biểu năm 2019 và 10 cán bộ công đoàn nhận giải thưởng Nguyễn Văn Linh lần thứ nhất. Trong phát biểu chính thức ông Trọng cho biết: “Cần chú trọng giáo dục bản lĩnh chính trị, tăng cường sức đề kháng trước những biểu hiện tiêu cực, mặt trái của xã hội và sự chống phá, xuyên tạc của các thế lực thù địch.

Tuyệt đối không để các thế lực thù địch lợi dụng lòng yêu nước chân chính của công nhân, người lao động, kích động, lôi kéo biểu tình, tụ tập gây rối, làm mất an ninh, trật tự, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”.

Rõ ràng “thế lực thù địch” mà ông Trọng nhắc nhở ở đây không phải là Trung Quốc, vậy thì bản thân ông với tư cách cao vời vợi như thế phải gọi là thế lực gì?

Một vài người đã nhanh chóng tìm ra cụm từ rất phù hợp với vai trò của ông và đồng đảng: “Thế lực thân địch”.

Vâng chỉ có thể là thân địch ông mới im hơi lặng tiếng trước họa diệt vong từ Trung Quốc. Ông thân địch vì chỉ có Trung Quốc mới có thể giúp ông và đồng đảng giữ vững chiếc ghế bằng máu và nước mắt nhân dân đang chia sẻ cho ông và hàng triệu đảng viên. Thế lực của ông chống Trung Quốc bằng mồm mà lại yếu như tiếng cuốc kêu đêm hè, vật vã không phải vì yêu thương đất nước nhân dân mà lăn lộn vì tranh nhau miếng đỉnh chung từ một ngoại bang bất hảo.

Thế lực thân địch của ông ngày một lộ rõ tâm thế phản động và phản quốc. Trong khi tàu cảnh sát biển Việt Nam khó khăn tránh tàu địch nhiều lần lớn hơn tại khu vực bãi Tư Chính thì “thế lực thân địch” của ông trong bờ kéo nhau sang Trung Quốc hợp ca bài bán nước. Ngày 21 tháng Bảy, 2019   tại thành phố Quý Dương, thủ phủ tỉnh Quý Châu, Tây Nam Trung Quốc, đã khai mạc hội thảo lý luận lần thứ 15 giữa Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng Sản Trung Quốc với chủ đề “Một số vấn đề có tính quy luật trong quá trình hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa”.

Tại lễ khai mạc hội thảo, Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương Võ Văn Thưởng đã có bài phát biểu đề dẫn với tiêu đề “Những vấn đề có tính quy luật trong quá trình hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa”. Trưởng đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Trung Quốc Hoàng Khôn Minh phát biểu đề dẫn với tiêu đề “Một số nhận thức về quy luật xây dựng hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc”.

Lý luận gì với kẻ thù vậy ông Thưởng? Phải chăng mớ lý luận hôi tanh mùi máu người của các chiến sĩ hải quân sắp đổ ra cho các ông nâng ly chúc mừng sự thành công tốt đẹp của quá trình hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa, cụm từ mà ông Trọng trong tư cách tiến sĩ xây dụng đảng đã công khai nhìn nhận là không thể tìm thấy, bản thân ông tuổi gì mà lượm nó lên, phủi sạch sẽ và tiếp tục mụ mị đảng viên của ông?

Các ông và “thế lực thân địch” của đảng các ông có xấu hổ không khi đọc bản tin Mỹ đả kích Trung Quốc “bắt nạt” Việt Nam giữa tranh cãi về tàu khảo sát được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố vào ngày 20 tháng Bảy, 2019. Mỹ đã lên án Trung Quốc bằng những lời lẽ đanh thép, cáo buộc nước này có “hành vi bắt nạt” và “làm suy yếu hòa bình và an ninh” khu vực giữa lúc tàu khảo sát địa chất của Trung Quốc tiếp tục hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam ở phía nam Biển Đông.

Thông cáo dài của Bộ Ngoại Giao Mỹ cho thấy một sự ủng hộ gần như rõ ràng đối với Việt Nam trong một tranh cãi gay gắt với nước láng giềng và thể hiện lập trường mạnh mẽ của Mỹ về vụ việc được nói là tàu Trung Quốc cản trở hoạt động dầu khí của các nước có tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông.

Đành rằng Mỹ bảo vệ Biển Đông vì không thể để cho Trung Quốc làm mưa làm gió trên trường quốc tế mới tỏ ra cứng rắn như vậy chứ không phải lo lắng gì cho Việt Nam. Bổn phận lo lắng thuộc về phần hành của các ông, những kẻ mang trên vai đủ thứ danh phận nhưng không có danh phận nào bảo vệ đất nước. Các ông và thế lực của các ông lo ngay ngáy bảo vệ đảng trước khi bảo vệ chủ quyền đất nước, vì vậy đã không ngần ngại tay trong tay kẻ thù của nhân dân làm điều sai quấy mà lịch sử trước sau gì cũng bạch hóa.

Là thế lực thân địch rõ rệt từ những cuộc truy hoan được mỹ lệ hóa là hợp tác, các ông đã ngang nhiên xem nhân dân là những con cờ bằng gỗ mặc sức gõ lên mặt chúng những trạng từ nhơ bẩn mà các ông đã học được từ Bắc Kinh. Các ông không còn một chút liêm sĩ vì vậy trong các trang lịch sử cõng rắn cắn gà nhà, bọn các ông tồi tệ chưa bao giờ từng thấy trước đó.

Lá bài hòa bình ổn định chẳng qua là gìn giữ tài sản mà các ông và cả thế lực của các ông kiếm chác được từ xương máu nhân dân chứ không phải là nhường nhịn Trung Quốc vì sợ hãi chiến tranh gây tổn hại cho đất nước. Đất nước này từng chinh chiến với phương Bắc và cũng từng đánh đuổi bọn chúng về Tàu. Các ông đã từ chối đưa bàn tay ra nắm lấy sợi dây thừng của Mỹ nhằm kéo đất nước ra khỏi tăm tối dưới bóng ma Trung Quốc bởi bản thân các ông chính là một trong những bóng ma của dân tộc chỉ khác là biết nói tiếng Việt mà thôi.

Nhảy múa trên đống chữ nghĩa mà đảng nặn óc viết ra bao nhiêu năm nay cũng không thể làm cho người dân quên chiếc tàu thăm dò địa chất tại bãi Tư Chính, nơi mà nguồn tài nguyên đang nuôi các ông lớn mạnh để bẻ lái con thuyển đất nước theo hướng thân địch. Cứ mỗi tiếng hụ thảng thốt, rách ruột của tàu cảnh sát biển Việt Nam nổi lên ngoài kia thì trong này nhân dân lại ý thức thêm về vai trò của các ông, và vì vậy không thể nghi ngờ gì nữa rằng các ông chẳng những đem con bỏ chợ mà còn đem con cho kẻ thù truy sát để trong bờ các ông cùng nhau hợp ca với nhau bài đồng ca hòa bình ổn định.

Cánh Cò

(*) cụm từ mới hết sức phù hợp đang lưu hành trên mạng xã hội.

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…