Thư gửi Nguyễn Đặng Minh Mẫn

Nguyễn Đặng Minh Mẫn, người con gái đất Trà Vinh bị nhà cầm quyền cầm tù 8 năm bởi vẽ và dán khẩu hiệu "HS.TS.VN". Cô sẽ ra khỏi cổng tù ngày 2/8/2019 tới đây.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đã hơn 7 năm trôi qua kể từ ngày chúng ta bị nhà cầm quyền cộng sản bắt giam, cầm tù trong cùng một vụ án của nhóm 14 Thanh niên Công giáo và Tin lành vào năm 2011. Tuy cùng chung một vụ án, nhưng chúng ta chỉ gặp 1 lần trực tiếp khi ra tòa. Thế nhưng, Minh Mẫn đã để lại trong anh một ấn tượng vô cùng sâu sắc về sự kiên cường của người thiếu nữ yêu nước.

Nói về vụ án của chúng ta, nhiều khi anh nghĩ lại mà cười như người đang xem phim hài vậy. Ấy là cái điều mà nhà cầm quyền cộng sản cáo buộc cho chúng ta là “âm mưu lật đổ chính quyền”. Em biết đấy, chúng ta là lớp thanh niên xuân trẻ ở độ tuổi đôi mươi, là những sinh viên, thanh niên hết sức đáng yêu và có tâm huyết cho quê hương. Chúng ta không có một tấc sắt trong tay, không có binh vận, vũ khí, cũng chẳng có một đội quân dù chỉ là một anh lính. Thế mà chế độ này vu cáo cho chúng ta tội danh nghe hết sức ảo giác.

Chúng ta cười vào mặt chế độ là bởi vì sự hoang tưởng và điên rồ của kẻ cai trị, họ sợ một nữ anh thư liễu yếu đào tơ, họ sợ một anh sinh viên cận thị, họ sợ một thanh niên ngoan đạo. Tuy vậy cái hoang tưởng đến tàn ác của cộng sản đã khiến tuổi trẻ chúng ta chôn vùi trong chốn lao tù, giam cầm lòng yêu nước trong 4 bức tường lạnh lẽo.

Anh vẫn nhớ một hình ảnh nhỏ bé, khuôn mặt xinh xắn, nước da trắng hồng, đôi mắt sâu lắng của Minh Mẫn. Sau này anh biết nhiều việc làm của em cho chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam trước sự xâm lược của Trung Cộng ngoài đảo xa, biển lớn.

Bằng những khẩu hiệu khẳng định rành rành “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam – HS.TS.VN”. Thế nhưng em đã phải chịu đựng 8 năm trong chốn ngục tù của chế độ.

Thật vậy, cái thời của chúng ta mà nói về Hoàng Sa, Trường Sa như là một điều cấm kỵ đối với cộng sản. Đã thế em lại còn khẳng định về nó, em đi khắp hang cùng ngõ hẻm để loan báo cho muôn dân được biết về nó bằng hình thức kẻ vẽ, rải truyền đơn.

Người ta nói rằng, con người hối hận về những việc mình chưa dám làm trong cuộc đời. Còn với em thì đã cho anh thấy rằng, em rất tự hào về những việc em đã làm cho quê hương đất nước. Dù chúng ta phải đánh đổi bằng cả sinh mạng chính trị của mình nơi lao tù nhưng đó là quãng đời đáng sống và đáng hãnh diện vì những hành động của chúng ta cho quê hương mình.

Giờ đây, ở ngoài xã hội, người dân biết nhiều hơn về Hoàng Sa, Trường sa. Nhiều tổ chức xã hội đã tưởng niệm, tri ân đến các anh hùng đã ngã xuống để bảo vệ hải đảo trước giặc thù Trung Cộng. Đã có nhiều cuộc hội thảo hội luận về Hoàng Sa, Trường Sa.

Nhưng đối với nhà cầm quyền thì vẫn dậm chân tại chỗ, thậm chí còn thụt lùi và sợ hãi. Họ vẫn chỉ dám tuyên bố “quan ngại” trước mỗi lần Trung Cộng xâm lược thực thể biển đảo của chúng ta. Họ vẫn lãng quên chiến sĩ đã hi sinh giữ vững chủ quyền. Họ vẫn bắt bỏ tù những người con yêu nước mỗi khi lên án Trung Cộng.

Nhưng, anh tin rồi một mai em sẽ thấy đất nước bình minh, từ biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa chúng ta nhìn thấy hừng đông ló dạng sau những đêm tối hãi hùng đằng đẵng.

Mùa đông đến rồi, cái giá lạnh của tiết trời chẳng khiến thân hình bé nhỏ em tê buốt, run rẩy, nhưng tâm hồn em vẫn rộn ràng như muôn loài chim ríu rít gọi xuân về. Vì:

Em là người con gái của biển
Hồn em hóa sóng cuộn dâng trào
Ôm Hoàng Sa, Trường Sa trong máu thịt
Vẫn rì rào vẫy gọi chốn nhà lao.

Còn hơn 7 tháng nữa thôi em sẽ quay trở về với gia đình và với vòng tay yêu thương của tất cả người dân đất Việt. Và anh tin rằng, hình dáng của em sẽ lừng lững, yêu kiều trước biển cả mênh mông, nơi xa xôi Hoàng Sa, Trường Sa réo khúc nhạc mừng vui cảm ơn em.

Mùa Giáng Sinh 2018 và Năm Mới 2019 đang kề bên, nguyện cầu cho mưa hồng ân tuôn đổ nơi em, đất với trời, với người, với em; và với đất nước Việt Nam se một chữ yêu thương và cảm tạ.

Noel 2018 và năm mới 2019
Paulus Lê Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…