Tự hào quá Việt Nam ơi

Đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam chính thức giành vé dự giải World Cup bóng đá nữ. Ảnh chụp từ VnExpress
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam đã chính thức đoạt vé tham dự World Cup Bóng đá nữ. Có thể nói, đó mới chính là việc mà chúng ta cần tự hào, vì các cầu thủ nữ của chúng ta chẳng được mấy ai quan tâm, chẳng có ưu đãi nào, và phải vượt rất nhiều khó khăn.

Nhưng dù thế nào thì chúng ta cũng vẫn phải nhìn nhận, bóng đá là trò chơi. Trong cái trò chơi ấy, các cầu thủ nữ của chúng ta cùng với HLV Mai Đức Chung đã chơi đẹp, chơi hết mình, và chiến thắng. Chúng ta khâm phục họ, vì họ chơi tốt, kể cả khi chẳng mấy ai quan tâm đến họ.

Tại sao tôi lại lồng cái chuyện bóng đá là trò chơi khi nói về thành công của đội tuyển bóng đá nữ? Đó là vì những gì truyền thông đang rầm rộ ngạo nghễ mấy ngày nay sau khi đội tuyển bóng đá nam Việt Nam thắng Trung Quốc. Bản thân tôi cũng rất vui khi đội tuyển của chúng ta thắng Trung Quốc.

Nhưng, như đã nói, bóng đá chỉ là trò chơi. Và trong cái trò chơi ấy, chúng ta đã toàn thua họ, chưa bao giờ thắng được họ. Bây giờ, lần đầu tiên chúng ta thắng được họ, mà đã vội xem mình là đứng trên họ, rồi ngạo nghễ, phô trương… Cứ như thắng được trận này là chúng ta vụt biến thành thiên thần.

Tôi nghĩ, bóng đá nam Việt Nam không cần học hỏi đâu xa, học hỏi ngay bóng đá nữ của chúng ta thôi. Thắng cũng đừng có kiêu căng quá mức, bại cũng đừng nản lòng quá mức. Mới thắng Trung Quốc được một trận mà đã làm như Thái Lan là đồ bỏ, trong khi vừa mới thua họ trước đó vài ngày.

Nếu một ngày nào đó, hàng hóa của chúng ta không bị dồn ứ ở cửa khẩu, chúng ta không phải hô hào nhau giải cứu nông sản do Trung Quốc không cho nhập, nếu một ngày nào đó, hàng hóa Trung Quốc xuất sang Việt Nam, không phải là loại dỏm, độc hại, mà chất lượng như hàng xuất sang châu Âu, nếu một ngày nào đó, khách du lịch Trung Quốc sang Việt Nam không dám ngang nhiên mặc áo in hình lưỡi bò, không dám nghênh ngang coi thường dân ta, thì lúc đó chúng ta hãy tự hào.

Chứ thắng được họ một trận bóng, mà nông dân thì bị thương lái của họ quay như chong chóng, ngư dân thì bị chúng đập thuyền, giết hại… mà suốt ngày chỉ hết quan ngại đến lập trường… thì cho dù có thắng mọi trận đá bóng cũng chỉ là thắng trong nhục nhã. Có gì mà vênh vang.

BS Võ Xuân Sơn

Nguồn: FB Xuân Sơn Võ

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Bộ máy tuyên truyền CSVN đã thất bại ra sao trong vụ xử lý “Chuyện với Thanh”?

Khi một hệ thống dùng quyền lực để thay thế đối thoại, dùng khẩu hiệu để thay thế sự minh bạch, dùng văn kiện để thay thế trách nhiệm, thì đó không phải là biểu hiện của sức mạnh mà là dấu hiệu của sự lúng túng. Câu chuyện lớn hơn sau vụ việc này không phải là một cuốn sách mà là câu hỏi về khả năng thích ứng của một hệ thống chính trị trước một xã hội đang thay đổi.

Thánh Thiên Nữ Tướng – Những người Mẹ trầm mình trên sông

Những dòng sông lịch sử như sông Hát, sông Thao, sông Nhật Đức, sông Bạch Hạc… không chỉ chứng kiến những giờ phút cuối cùng của triều đại Trưng Nữ Vương, mà còn là nơi lưu dấu khí phách lẫm liệt của 36 vị nữ tướng. Tiêu biểu là nữ tướng Thánh Thiên, người đến từ vùng ven biển Đông Bắc.