Posts

Khu vực dự kiến cao tốc Cà Mau - Đất Mũi đi qua. Ảnh: FB Hiep Le

Rủi ro từ thúc đẩy đầu tư công bằng mọi giá

Hôm trước mình có nêu ý kiến về dự án Vinhomes Cần Giờ như là một ví dụ cho rủi ro tiềm tàng trong các quyết định đầu tư của khu vực tư nhân. Còn hôm nay, mình xin góp ý một chút về các dự án đầu tư công, qua hai ví dụ là dự án đường cao tốc Cà Mau – Đất Mũi và Sân bay Long Thành – Hồ Tràm. Cả hai dự án này đều đang trong giai đoạn đề xuất nhưng lãnh đạo chính phủ đang thúc giục để được khởi công vào dịp 2/9 tới đây.

Nhà đấu tranh Nguyễn Tường Thụy trong phiên tòa sơ thẩm tháng 1, 2021. Ảnh: Trang báo mạng Người Lao Động

Từ bộ đội đến nhà báo vì hòa giải dân tộc – Nguyễn Tường Thụy

Nguyễn Tường Thụy, một cựu sĩ quan quân đội miền Bắc, đã trở thành một nhân vật đáng chú ý không chỉ vì quá khứ quân ngũ mà còn vì những nỗ lực hòa giải và gắn kết giữa những cựu binh của hai phía trong cuộc chiến Việt Nam. Hành trình từ bộ đội đến nhà báo vì hòa giải dân tộc của ông là biểu tượng đặc biệt trong những ngày cuối tháng 4 năm nay.

Ảnh chụp bài báo trên Vietnamnet với 'highlight' nhận xét của cựu Hiệu trưởng Nguyễn Kim Hồng, người được cử vào tiếp quản Đại học Sư Phạm Sài Gòn sau 30/4/1975. Ảnh: FB Nguyễn Tuấn

Những nhận xét về sinh viên và nền giáo dục miền Nam trước 1975

Sau ngày 30/4/1975 có nhiều người từ miền Bắc được cử vào ‘tiếp quản’ các thiết chế giáo dục và hành chánh ở miền Nam. Nhiều người trong số đó tỏ ra ngạo mạn và khinh thị. Học giả Nguyễn Hiến Lê, trong cuốn hồi ký (bị kiểm duyệt) viết: “Người Bắc coi người Nam là ngụy, đối xử với người Nam như thực dân da trắng đối với dân ‘bản xứ,’ tự cao tự đại, tự cho rằng về điểm nào cũng giỏi hơn người Nam, đã thắng được Mỹ thì cái gì cũng làm được…”

Sách "Những ngày tháng năm" của Phan Thúy Hà. Ảnh: FB Thái Hạo

Bên sống sót…

Tác giả vắng mặt trong cuốn sách của mình. Chị để cho nhân vật tự lên tiếng. Hà không viết gì cả, chị chỉ ghi lại. Đó là một thứ bút pháp mà người thiếu bản lĩnh không làm được.

Khi đối diện với những số phận và con người với đầy ắp lý tưởng, tình yêu, bất công, mất mát, đau khổ…, để giữ được một sự im lặng, im lặng gần như tuyệt đối, đó là một thách thức nghiệt ngã với người cầm bút.

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm đọc diễn văn trong buổi lễ diễn binh rầm rộ sự kiện 50 năm chấm dứt chiến tranh, tổ chức hôm 30/4/2025 tại Sài Gòn. Ảnh: FB Manh Dang

Đừng ngây thơ nữa

Trong vài ngày qua, tôi đọc và nhận thấy vẫn còn rất nhiều người ngây thơ tin rằng ông Tô Lâm sẽ chân thành thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc. Nhất là qua bài viết “Đất nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một” với những lời lẽ đẹp đẽ, như có cánh trong bài viết.

Có một phép thử để có thể đo lường mà sao họ chưa nhìn ra chân tướng của ông Tô Lâm.

Dư âm 30/4: Sau ‘gãi ngứa’ và ‘tự sướng’…

Có lẽ là những câu hỏi nhức nhối như lời TS. Nguyễn Đức Thành: “Sự kiện không thể thay đổi, nhưng lịch sử thì có thể – và phải – thay đổi.”

Xe tăng có thể đã húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập năm 1975, nhưng không ai có thể dùng những xích sắt ấy để nghiền nát được trí nhớ của một dân tộc. Lịch sử về một cuộc nội chiến – đúng vậy, một cuộc chiến tranh giữa hai miền cùng nói tiếng Việt – sẽ không thể được che giấu mãi trong những bài học phi đạo lý.

Ảnh minh họa: FB Nguyễn Danh Lam

Ba mốt tháng Tư?

Cái ngày hôm ấy ngày gì?
Mẹ Tổ Quốc ơi, con đã hỏi ngàn lần, chọn lựa ngàn từ, vẫn chẳng từ nào đúng!

Giá cho con được ghi lên phiến lịch
Những phiến lịch sẽ in ở mai sau
Hết ngày 29, hãy qua ngày 31
Cuốn lịch duy nhất trên thế giới này
Có ngày 31 tháng 4
Để Tổ Quốc con khép lại những nấm mồ.

50 năm ngày 30 tháng Tư

50 năm ngày 30 tháng 4 (1975 – 2025)

Người Cộng sản gọi đây là ngày giải phóng. Người Việt Nam gọi đây là ngày Quốc hận. Mặc dù đã có rất nhiều tài liệu, sách báo viết về biến cố 30 tháng 4 dưới nhiều góc nhìn; nhưng một biến cố đã khiến cho hàng triệu người phải rời bỏ đất nước thân yêu của mình ra đi tìm tự do, không chỉ ngay sau khi cuộc chiến chấm dứt mà còn kéo dài cả đến ngày hôm nay, không thể nào gọi đó là ngày giải phóng.

Lễ Tưởng niệm 50 năm biến cố 30 tháng Tư

Paris: Người Việt tưởng niệm 50 năm biến cố 30 tháng 4 (1975 – 2025)

Paris ngập nắng ấm như đón chào hơn 300 đồng hương đến tham dự buổi lễ Tưởng niệm 50 năm biến cố 30 tháng 4 năm 1975 vào Chủ nhật 27/04/25 với chủ đề: “50 NĂM THẮP SÁNG NIỀM TIN.”

Từ nhiều tháng qua, một số các hội đoàn đã cùng ngồi lại tổ chức những sinh hoạt từ văn nghệ, hội thảo, biểu tình và diễn hành trải dài trong năm 2025.

Tô Lâm, Tổng bí thư đảng CSVN. Ảnh: Dân Việt

Bài viết đặc biệt ‘của’ ông Tô Lâm và ‘Tư bản giãy chết’*

Tôi từng bị vặn, rằng nếu không có người cộng sản thì liệu đất nước được như bây giờ không. Lý luận ấy tôi không lạ, nên chỉ giả nhời ngắn gọn, đúng như thế. So với năm 1945, 1954, 1975 thì đã thay đổi khá nhiều, kiểu như nông thôn đã có nhiều nhà ngói, nhà mái bằng. Cuộc sống bây giờ là sản phẩm của người cộng sản, của chế độ xã hội chủ nghĩa, nên đó một phần là công của họ. Nhưng nếu không có họ lãnh đạo, chắc chắn sẽ khác rất nhiều, tốt hơn.

Chính quyền đang sợ sự thật?

Một bà mẹ đơn thân nuôi năm con, trong đó có bé tự kỷ, bị cấm xuất cảnh và triệu tập vì phản đối việc tiêu hàng ngàn tỷ đồng vào lễ diễn binh, lên tiếng cho người nghèo và trẻ em bất hạnh.

Chính quyền đang dùng biện pháp cưỡng chế để bịt miệng những tiếng nói phản biện ôn hòa – liệu đó có phải là nỗi sợ sự thật, hay là sự kiệt quệ của đối thoại và lòng nhân?