Quốc gia hưng vong chỉ nhà nước là hữu trách

Các nhân sĩ trí thức Sài Gòn biểu tình đả đảo Trung Quốc xâm lược ngay trước Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc tại Sài Gòn hôm 10 tháng Tám, 2019.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm qua Tô Lê Sơn báo tin nhà bị canh. Nhà Lê Công Giàu cũng thế. Còn anh Tương Lai thì cho biết có đến tám nhân viên an ninh canh nhà anh.

Mà trời thì mưa. Mưa to. Ngồi trong quán cà phê, nhìn mưa đang ầm ào ngoài kia, tôi buột miệng than với Nguyễn Thanh Văn: “Nguy quá!”. Và rủ luôn: “12g30 sẽ xảy ra biểu tình tại Tổng Lãnh Sự Quán Trung Quốc, 175 Hai Bà Trưng, quận 1. Anh đi nhé!” Văn trả lời ngay và nhẹ: “Đi!” May quá! Đến hơn 10g thì ngớt mưa. Hai anh em đi xe đến một quán cà phê khác, gần tổng lãnh sự quán, để chờ.

Chúng tôi đi lững thững trên vỉa hè đối diện Tổng Lãnh Sự Quán Trung Quốc như khách nhàn du. Trước tòa tổng lãnh sự vẫn im ắng, chỉ có một hai anh công an đang đứng canh.

Một cái gật đầu khẽ để chào. Anh BNC, người phụ trách chụp ảnh. Hai người lướt qua nhau như chưa hề quen biết. Một phút nữa là đến giờ G. Và đúng một phút sau, anh Tương Lai đột ngột xuất hiện, rồi anh Lê Công Giàu, Tô Lê Sơn, Hà Thúc Huy.

“Chờ một chút, Huỳnh Tấn Mẫm đang gửi xe”, anh Lê Công Giàu nói.

Ngược hướng với chúng tôi là một cụ già đang đạp xe tới – A, anh Mười Thôn (Võ Văn Thôn). Đi một đoạn ngắn nữa, bất thần hai thanh niên từ quán cà phê bước ra chào anh Tương Lai, “Thưa thầy!”. Tôi nói: “Làm đi. Không chờ anh Mẫm nữa.” Và chúng tôi quay lại.

Đến trước tổng lãnh sự quán, anh em nhanh chóng xếp hàng ngang. Ai cũng choàng băng vải đỏ chữ vàng ghi khẩu hiệu “China go out!” Và một băng vải màu xanh lớn dài gần hai mét với hàng chữ trắng: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”.

Những nắm tay vung lên kèm tiếng hô “đả đảo” mạnh mẽ. Nhân viên của các cơ quan gần đó và nhiều khách bộ hành nhìn chúng tôi. Một phụ nữ nước ngoài có vẻ ngạc nhiên, lấy máy ảnh chụp. Nguyễn Thanh Văn, thầy giáo tiếng Anh, liền hô lớn: “China go home!”

Đến lúc này mới thấy anh Huỳnh Tấn Mẫm phóng xe tới, hổn hển: “Không gửi được xe!” “Thì cứ vứt đại xe ở đó, vào chụp vài tấm ảnh!”, một anh kêu.

Lẽ ra đến đây là xong việc: Chúng tôi đã đến trước Tổng Lãnh Sự Quán Trung Quốc, cơ quan đại diện cho chính quyền Trung Quốc để biểu tỏ lòng yêu nước của dân Việt, để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc. Nhưng bỗng nhiên có một bóng áo xanh: một anh công an rất trẻ, má còn lấm tấm mụn cám, xuất hiện và khuyên giải mọi người giải tán. Thực ra, anh nói cũng lễ phép và nhẹ nhàng. Anh Tương Lai nói to: “Chụp cho tôi với anh công an này một tấm ảnh nào.” Nghe thế, anh giãy nảy không chịu, lại tiếp tục khuyên. Nhưng đến câu này của anh: “Chuyện chống Trung Quốc để nhà nước lo” thì anh Tương Lai không chịu nổi, la lớn: “Láo! Nhà nước nào lo chuyện chống xâm lược?” Có lẽ Bộ Công An nên ra một chỉ thị cấm cán bộ của mình nói những câu phản động, phản truyền thống “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” của dân tộc như thế.

Xưa ông cha ta nói: “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách” (Nước nhà hưng hay vong đến người thường cũng phải có trách nhiệm). Nay trong thời đại thiên đường này, quốc gia có hưng hay vong đều chỉ là trách nhiệm của nhà nước, thường dân nào cả gan lo việc nước, thì hãy liệu đấy!

Rồi thì cũng đến lúc giải tán. Chúng tôi không bị ngăn trở gì đáng kể. Vì chính quyền bất ngờ? Hay vì họ biết chúng tôi đấu tranh ôn hòa nên không muốn đàn áp? Không thể biết được. Đặc trưng của thể chế này là tù mù! Càng tù mù càng được việc cho nhà nước và càng khổ cho dân!

Dũng Hoàng

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.