Con người 0.4 mà đòi cách mạng 4.0 làm sao được

Bí Thư Hà Nội Vương Đình Huệ phát biểu trong buổi làm việc với quận Cầu Giấy hôm 18/3/2021. Ảnh: Kinh Tế Đô Thị
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Khi xuất hiện trên chính trường Việt Nam, những người cộng sản hô hào làm cách mạng vô sản, đấu tranh xóa bỏ giai cấp bóc lột, nhưng cuối cùng lại tạo ra một giai cấp mới, bóc lột nhân dân tàn tệ hơn. Bây giờ họ lờ đi chuyện nói láo cũ, tiếp tục hô hào từ cuộc cách mạng này đến cuộc cách mạng khác. Mới nhất, lãnh đạo cộng sản kêu gọi làm cách mạng 4.0, trong khung cảnh những tư duy lạc hậu đang nắm giữ con đường phát triển của đất nước.

Được biết hôm 18 tháng Ba vừa qua, Bí Thư thành ủy Hà Nội Vương Đình Huệ làm việc với quận ủy quận Cầu Giấy về quy hoạch Sông Hồng, phát triển thủ đô Hà Nội. Tại buổi làm việc, ông Vương Đình Huệ – nhân vật sắp thay thế bà Kim Ngân trong chức vụ chủ tịch quốc hội, đã đề cập nhiều chủ trương lớn mà Cầu Giấy phải thực hiện. Nào là xây dựng đô thị thông minh, xây dựng chính quyền số, phát triển kinh tế số, v.v… Cuối cùng ông Huệ phán một câu mà báo Tiền Phong giật thành tít câu độc giả: “Cứ nói muốn làm cách mạng công nghiệp 4.0 mà con người 0.4 thì không làm được.

Nói thì có vẻ hay như vậy nhưng trong thâm tâm của lãnh đạo CSVN cũng tự biết là họ không có đủ khả năng để làm cuộc cách mạng thời đại này. Và họ cũng không muốn nhảy đến đó, vì như thế sẽ không thể theo kịp thế giới, mà theo kịp thì sẽ mất quyền. Vì thế, chế độ này cứ giằng co giữa những lời tuyên bố trên mây, hài lòng với những gì đang có phục vụ cho sự tồn tại của chế độ.

Đảng CSVN từ khi ra đời sở dĩ nắm được quyền lực lâu dài nhờ vào 3 yếu tố:

Dùng thủ đoạn gian ác để cho dân khiếp sợ. Đây là đầu mối của tất cả hành động của một chế độ dựa trên bạo lực và sự cưỡng ép tối đa. Đối với người cộng sản, không có quan niệm tuyên truyền thuyết phục mà chỉ có sự sợ hãi của người dân làm nền tảng để cai trị thành công. Sự gian ác nổi bật nhất trong lịch sử đảng CSVN là cuộc cải cách ruộng đất ở Miền Bắc vào thập niên 50, gieo rắc sự khiếp sợ khủng khiếp trong nông thôn bằng những bản án tử hình nhanh chóng của cái gọi là tòa án nhân dân.

Năm 1968 khi đánh chiếm Huế trong Tết Mậu Thân, trên đường rút lui Việt Cộng thảm sát hàng ngàn người dân để thị uy, trả thù. Miền Nam Việt Nam thời chiến tranh không ai quên những vụ tấn công pháo kích vào thành phố bằng hoả tiễn Trung Cộng và những vụ nổ plastic sát hại thường dân vô tội.

Đó chính là hành động của một tổ chức khủng bố khoác áo “Giải phóng Miền Nam,” con đẻ của Hà Nội mà mục đích cuối cùng là làm cho mọi người sợ hãi để không dám chống lại chúng.

Ngu dân để dân răm rắp nghe theo cho dù bị biến thành nô lệ của chế độ. Đây là kết quả của chính sách giáo dục nhồi sọ ngay từ những ngày chưa nắm quyền bính trong tay. Xã hội cộng sản là một xã hội thấp kém nhất của loài người, mà sùng bái lãnh tụ là một trong những hình thức ngu dân thành công nhất. Trong điều kiện kinh tế bao cấp đến từng cây kim sợi chỉ, người dân hầu như cam chịu sống cơ cực trong bàn tay sắt bọc nhung của một chủ thuyết tự nhận là tiến bộ nhất trong các trào lưu chính trị của nhân loại. Trong cái xã hội ưu việt này, tư tưởng con người bị câu thúc tối đa, bị nhào nặn theo đúng đường lối đảng vô sản. Mọi thứ quyền con người căn bản nhất đều trông chờ đảng và nhà nước ban phát.

Mị dân để cho dân mãi mãi sống trong mơ mộng hão huyền. Ngoài tài đàn áp nhân dân, đảng Cộng Sản Việt Nam còn có tài vẽ thiên phú, chuyên vẽ những chiếc bánh thơm ngon ăn hoài không hết. Trước đây một thập kỷ, đảng đã từng nói tới cách mạng 3.0 tức cách mạng công nghiệp từ rất lâu mà không thấy công nghiệp đâu, chỉ thấy đảng hảnh diện là nước xuất cảng gạo nhất nhì thế giới, tức còn đang xuất phát từ nền tảng nông nghiệp. Bây giờ đảng nói cách mạng 4.0 cũng chỉ là nói theo thiên hạ để bịp dân.

Cách mạng 4.0 hay cách mạng công nghiệp hiện đại không phải từ trên trời rơi xuống hay do cán bộ thấm nhuần tư tưởng mác-xít mà xây dựng được. Muốn có cách mạng 4.0, các nước Á Châu chung quanh Việt Nam đã đầu tư mạnh mẽ hàng thập kỷ vào giáo dục, tận lực học hỏi khoa học kỹ thuật, công nghệ tiên tiến nhất của thế giới mang về áp dụng cho nước mình. Đồng thời chính phủ cũng đề ra nhiều chính sách hỗ trợ và khuyến khích, tạo cơ hội cho giới tư nhân đem kiến thức tham gia đóng góp vào việc Tây phương hoá không ngừng nghỉ. Việt Nam nói thật nhiều nhưng không làm được những chuyện này và bỏ lỡ biết bao cơ hội phát triển đất nước. Cho đến nay Việt Nam vẫn coi FDI, ODA là phép mầu giúp Việt Nam bước vào nhóm các nước phát triển cao vào giữa thế kỷ 21.

Do đó lời phát biểu của ông Huệ không phải là không đúng trong bối cảnh lãnh đạo mạnh ai nấy nổ. Tức là miệng thì hô hào làm cách mạng 4.0 nhưng cách tổ chức và cách hành xử của cán bộ công chức thì hoàn toàn trung thành theo thời bao cấp xin-cho và luôn luôn bị o ép bởi những lãnh đạo cấp trên không muốn ai hơn mình.

Ngẫm cho kỹ, lãnh đạo CSVN chỉ thích nổ mà thôi!

Phạm Nhật Bình

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.