Anh Ba bị nguy rồi?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi nhận bản án 13 năm tù giam trong vụ án “chỉ định thầu nhà máy nhiệt điện Thái Bình”, ông Đinh La Thăng bị đưa ra tòa lần thứ hai vào ngày 19 tháng 3 vừa qua.

Lần này cũng với tội danh cố ý làm trái, Thăng bị xét xử về trách nhiệm góp vốn 800 tỷ đồng (tương đương khoảng 40 triệu đô-la) vào Ngân Hàng Đại Dương (OceanBank). Số tiền đầu tư này bị mất trắng khi OceanBank của Hà Văn Thắm bị Ngân hàng Nhà nước mua lại với giá 0 đồng do làm ăn thua lỗ.

Ngày 22 Tháng 3 tự bào chữa trước tòa, ông Đinh La Thăng cho rằng mình vô tội trong vụ mất mát 800 tỷ đồng này. Lý do là việc đầu tư vào OceanBank được quy định 2 điều kiện cần và đủ: 1/ được sự đồng ý của Thủ tướng và 2/ Nghị quyết của Hội đồng quản trị. Ông Thăng cho rằng khi quyết định việc PVN bỏ tiền ra, ông có đủ 2 điều kiện đó. Như vậy theo Thăng khẳng định ông ta không “cố ý làm trái” như cáo trạng nêu ra.

Trong phát ngôn của Đinh La Thăng về chi tiết liên quan đến Thủ tướng lúc đó là Nguyễn Tấn Dũng, người ta thấy có hai điều đáng nói:

Thứ nhất, thật sự trong cương vị Chủ tịch Hội đồng thành viên của Tập đoàn dầu khi, ông Đinh La Thăng chính là người tự quyết định mang 800 tỷ của PVN đầu tư vào OceanBank của Hà Văn Thắm mà không qua ý kiến hay quyết định của Hội Đồng Quản Trị (HĐQT). Nhưng theo ông Thăng thì không có quy định nào buộc Chủ tịch phải báo cáo Hội đồng Quản trị mà chỉ cần Thủ tướng đồng ý là đủ.

Ông Đinh La Thăng tại phiên tòa ngày 22-3-2018. Ảnh: soha.vn

Đứng trước tòa lần thứ hai, tại sao họ Đinh dám nói như vậy vì ông Thăng quả quyết một điều rất quan trọng là đã có tham khảo ý kiến với “anh Ba” và dĩ nhiên anh Ba nói “go head”. Như vậy là quá sướng và quá yên tâm rồi, còn gì mà không ký quyết định mang tiền đi đầu tư. Còn chuyện dùng 800 tỷ đồng của nhà nước đầu tư ra bên ngoài có lợi cho ai, có lẽ chỉ có ông Thăng và “anh Ba” mới biết mà thôi. Vả lại so với tiền tỷ mà các công ty nhà nước đem đổ sông đổ biển thì 800 tỷ đồng tương đương 40 triệu Mỹ Kim thì có nghĩa lý gì.

Anh Ba lúc đó không những là Thủ tướng mà còn là Tư lệnh của hàng chục Tập Đoàn Kinh Tế do chính ông ta thành lập và bố trí đàn em vào chức vụ lãnh đạo. Người ta còn nhớ trước đây khi các Tổng công ty nối đuôi nhau sập tiệm, anh Ba đâu có hề hấn gì, cùng lắm là tuyên bố một câu cho phải đạo trong vụ Vinashin… “Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai.”

Thủ tướng lúc đó như ông Tư Lệnh Chiến Trường, cấp chủ tịch HĐQT của Thăng cũng giống như sĩ quan đang cầm quân. Theo đúng nguyên tắc chỉ huy, muốn hỏi lệnh lạc hay yêu cầu có cho xung phong hay không thì hỏi ý kiến của tư lệnh chứ làm sao hỏi lính là các thành viên HĐQT được. Do đó ông Đinh La Thăng góp vốn vào OceanBank là hoàn toàn hợp lý, không làm gì sai theo lời tự bào chữa trước tòa. Cũng chính vì thế mà ông Thăng còn ví von rằng làm chuyện đầu tư này giống như “gả chồng cho một cô gái xinh đẹp. Nếu cô gái xinh đẹp chưa có chồng thì đương nhiên khác với cô gái xinh đẹp mà có chồng!”

Vậy để xác nhận lời khai của bị cáo, tòa không còn cách nào hơn phải mời anh Ba ra đối chất để tìm ra sự thật. Nếu điều này xảy ra, đây là một quyết định nằm trong tay Tổng bí thư Trọng có muốn đẩy cuộc chơi tới bến hay không?

Lý do triệu tập nhân chứng thì đã quá rõ ràng qua lời khai trước tòa của bị cáo Đinh La Thăng. Nếu không, tòa án chỉ diễn một màn gượng gạo xử ép Thăng, biến chiến dịch đốt lò chống tham nhũng của ông Trọng thành chiến dịch đốt ruồi dọa hổ làm trò cười cho thiên hạ.

Thứ hai, về việc thoái vốn các công ty có vốn đầu tư nhà nước, ông Đinh La Thăng giải thích rằng nếu anh Ba đồng ý thoái vốn vào năm 2011 thì PVN đâu mất 800 tỷ đồng. Việc Ngân hàng Nhà nước mua lại OceanBank với giá 0 đồng cũng không đúng pháp luật, dẫn đến sự kiện PVN chịu cảnh tiền mất tật mang. Nhưng chính vì Thủ tướng không đồng ý thoái vốn và họ Đinh sau đó đã rời PVN về làm Bộ trưởng Bộ Giao thông thì đâu còn trách nhiệm mất vốn hay còn vốn? Nếu mất vốn thì phải truy ra nguời kế nhiệm làm ăn bê bối với anh Ba mới phải, sao lại truy tố Thăng. Rõ ràng giờ đây mọi tội lỗi đều trút lên đầu của anh Ba “tử tế” hết !

Tuy luật pháp bình thường không thể tha thứ cho ông Đinh La Thăng vì trong một thời gian dài PVN là một ổ tham nhũng hạng nặng của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng cũng tội nghiệp cho họ Đinh bây giờ như đứa trẻ lạc mẹ khóc giữa chợ đời, nhìn quanh chỉ thấy những gương mặt thất thần của đám đàn em trong Tập Đoàn Dầu Khí khi xưa. Không thể làm gì khác hơn là nhân dịp ông Trọng đề cao “chủ nghĩa nhân văn”, ông Thăng thành thật khai báo vai trò anh Ba thủ tướng mong tránh cảnh chung thân trong tù.

Nhưng họ Đinh đâu có biết đó là chiêu độc của Nguyễn Phú Trọng, dùng sự thương hại, giả nhân giả nghĩa đối với họ Đinh để bắt đầu cho vây đánh anh Ba trong thời gian tới. Có lẽ anh Ba cũng đoán biết được như thế nên khi nhìn mặt anh Ba lúc đứng trước linh cửu ông Sáu Khải lại thấy buồn buồn.

Không biết anh Ba buồn Sáu Khải chết hay buồn cho thân phận mình sắp nguy đến nơi rồi…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Người dân Hong Kong biểu tình phản đối dự luật an ninh, hôm 24/05/2020. Ảnh: Reuters

Vì sao Bắc Kinh m­uốn thông qua Dự Luật An Ninh Quốc Gia phiên bản Hong Kong?

Bắc Kinh lo sợ phe dân chủ tiếp tục giành thắng lợi trong cuộc bầu cử Hội Đồng Lập Pháp Hong Kong vào tháng Chín tới đây, sẽ không chỉ trở thành lực đối đầu với chính quyền Bắc Kinh mà còn liên kết với chính quyền Đài Loan chống lại các biện pháp kiểm soát của Hoa Lục.

Trong nỗi hoảng loạn đó, Tập Cận Bình muốn áp đặt một lần nữa dự luật an ninh quốc gia phiên bản Hong Kong, để không chỉ đàn áp phe dân chủ mà tìm cách vô hiệu hóa mọi cuộc biểu tình của người dân Hong Kong trong nhiều thập niên qua.

Ủy Ban Bảo Vệ các Nhà Báo: Hai nhà báo Việt Nam bị bắt vì bị cáo buộc tội chống đối nhà nước

Ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp của Ủy Ban Bảo Vệ các Nhà Báo (CPJ) tại Đông Nam Á nói rằng: “Hai nhà báo Nguyễn Tường Thụy và Phạm Chí Thành cần được trả tự do ngay lập tức và tất cả các cáo buộc đối với họ phải được xoá bỏ. Việt Nam phải ngừng đối xử với các nhà báo độc lập như là những kẻ thù của nhà nước, và phải cho phép báo chí tự do làm việc mà không sợ bị vu cáo tội và bị bỏ tù.”

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới: Việt Nam bắt giữ hai thành viên lãnh đạo của nhóm các nhà báo độc lập

Hai cuộc bắt giữ xảy ra cách nhau chỉ hai ngày. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) đòi hỏi trả tự do tức khắc cho hai nhà báo bị bắt và kêu gọi các đối tác mậu dịch của Hà Nội, mà dẫn đầu là Liên Minh Châu Âu (EU) và Hoa Kỳ, làm áp lực để chặn đứng chiến dịch đàn áp mới này.