Bắt cóc ép cho ra “lời khai” để khởi tố giam?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vụ 14 thanh niên Công giáo bị bắt

Trong chiến dịch bắt cóc người hàng loạt ở giáo phận Vinh của nhà cầm quyền Việt Nam, sau 22 ngày bị “bắt cóc” đem đi mất tích, thân nhân những người bị bắt chạy long tóc gáy khắp nơi từ xã lên huyện lên tỉnh rồi đến Bộ Công an nhưng cơ quan nào cũng chối bỏ trách nhiệm và “Bộ chỉ về địa phương, địa phương chỉ lên Bộ”. Đến vài ngày sau Bộ Công an (An ninh điều tra) mới “lòi mặt” ra bằng thông báo cho gia đình các anh Nguyễn Xuân Anh (29 tuổi), Nguyễn Văn Oai và Nguyễn Văn Duyệt (cả hai đều 31 tuổi), Hồ Đức Hòa (37 tuổi) và Đặng Xuân Diệu (32 tuổi) biết là thân nhân của họ bị bắt vì tham gia vào đảng Việt Tân, vi phạm Điều 79 BLHS. Tình trạng những người bị công an bắt cùng thời điểm trên là Trần Hữu Đức, Đậu Văn Dương, Paul Trần Minh Nhật, Đặng Xuân Tương, Chu Mạnh Sơn, Thái Văn Dung, Nông Hùng Anh, Hồ Văn Oanh thì “biệt vô âm tính”.

Anh Paulus Lê Văn Sơn sau khi bị đám đông công an bắt cóc và niêm phong tài sản (bằng miệng, trái pháp luật) tại nơi anh Sơn thuê trọ, thông báo gửi cho gia đình anh dù có ghi rõ họ tên, địa chỉ người nhận nhưng vẫn cứ “nằm ì” ở Công an xã Hoằng Trung (Hoằng Hóa, Thanh Hóa) đến 26 ngày sau, khi người nhà đi tìm thì Phó Công an xã mới chịu chìa ra.

Tôi lấy làm ngạc nhiên khi tận mắt chứng kiến “Thông báo về việc tạm giam bị can” số 153/ANĐT ngày 11/8/2011 của Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an (ANĐT) gửi cho thân nhân anh Paulus Lê Văn Sơn ghi: “Tham gia tổ chức phản động Việt Nam canh tân cách mạng đảng” hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân Quy định tại Điều 79 Bộ luật hình sự nước CHXH Việt Nam” (nguyên văn).

Thông báo này tất nhiên theo mẫu do Bộ Công an quy định, khác nhau ở chổ tên người và lý do bị bắt mà thôi. Chúng ta biết rằng văn bản của cơ quan pháp luật chỉ được sử dụng từ ngữ trong hệ thống văn bản pháp luật, mà toàn bộ hệ thống pháp luật Việt Nam không có từ “phản động”, không có định nghĩa “phản động”. Cái sai thứ 1 là cơ quan ANĐT lấy những từ ngữ “nôm na mách qué” nhét vào một văn bản pháp luật quan trọng (như cái Thông báo trên) để loan báo cho nhiều người biết công dân đó đã bị bắt vì phạm tội đó rõ ràng là sai hoàn toàn. Cái sai thứ 2 thuộc về lỗi ngữ pháp, viết hoa tùy tiện, thích hoa thì hoa, thích thường thì thường, nguyên tắc ngữ pháp tiếng Việt học sinh phải hoàn tất trong chương trình phổ thông lớp 9, không hiểu sao cán bộ ANĐT lại “chơi” chữ “Quy” viết Hoa là ý nghĩa gì? Cái sai thứ 3 là làm việc tắc trách, cẩu thả, xin hỏi Cơ quan ANĐT cái quốc gia “CHXH Việt Nam” này là quốc gia nào?

Cơ quan điều tra cấp Bộ mà một câu ngắn có 34 chữ đã viết sai đến 3 chổ, ý là câu này có đến 22 chữ trích dẫn nguyên văn từ nơi khác mang vào, nếu toàn bộ 34 chữ đều do cán bộ ANĐT tự sáng tác ra hẳn còn sai sót nhiều hơn? Và cơ quan điều tra cấp dưới Bộ (tỉnh, thành phố, quận, huyện) còn sai sót nhiều hơn nữa? Do đó, tôi hoàn toàn có căn cứ để nghi ngờ năng lực điều tra của họ không đáp ứng yêu cầu khoa học-khách quan-trung thực – điều bắt buộc phải làm trong công tác điều tra.

Tôi không có thông tin chi tiết về hoàn cảnh bị bắt của các anh Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu; riêng trường hợp anh Lê Văn Sơn, căn cứ lời kể của người chứng kiến, nội dung bản Thông báo, đối chiếu với khoản 1 Điều 81 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định về “Bắt người trong trường hợp khẩn cấp” thì thấy rằng Cơ quan ANĐT đã hành động tùy tiện trái pháp luật và có nhiều hành vi khuất tất.

Anh Lê Văn Sơn “bị một đám người bắt cóc ngay trước cổng nhà trọ”. Chị chủ nhà nói: “Sơn nó bị 6-7 người hung tợn bắt đi rồi cùng với chiếc xe máy và một người bạn đi cùng cũng bị bắt đi luôn”.

Khoản 1 Điều 81 BLTTHS quy định như sau:

1. Trong những trường hợp sau đây thì được bắt khẩn cấp:

a) Khi có căn cứ để cho rằng người đó đang chuẩn bị thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng;

b) Khi người bị hại hoặc người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm chính mắt trông thấy và xác nhận đúng là người đã thực hiện tội phạm mà xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn;

c) Khi thấy có dấu vết của tội phạm ở người hoặc tại chỗ ở của người bị nghi thực hiện tội phạm và xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn hoặc tiêu huỷ chứng cứ.

Anh Lê Văn Sơn bị bắt cùng một người bạn nữ ở trước cổng nhà trọ, không có tang vật phạm pháp khi bị bắt nên không có căn cứ để cho rằng “đang chuẩn bị thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng” nên không đủ điều kiện đáp ứng điểm a;

Không có một vụ án hình sự nào đã xảy ra do anh Sơn thực hiện nên tại thời điểm bị bắt không có “người bị hại” hoặc “người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm”, cũng không có dấu hiệu anh Sơn bỏ trốn, nên không đủ điều kiện đáp ứng điểm b;

Không hề phát hiện thấy “dấu vết của tội phạm ở người hoặc tại chỗ ở của người bị nghi thực hiện tội phạm”, nơi ở của anh Sơn ngoài những vật dụng sinh hoạt cá nhân, quần áo cũ rách ra thì nó trống trải đến mức thậm chí Cơ quan ANĐT cũng không thèm ra lệnh khám xét, do đó không đủ điều kiện đáp ứng điểm c.

Vì không hội đủ những điều kiện đã nêu ở trên, nên cơ quan điều tra phải có hành vi như bọn xã hội đen không coi pháp luật ra gì, đó là bắt cóc người lôi ù về cơ quan mình nhốt. Mãi đến hơn 20 ngày sau (chắc là ép ra) được một mớ “tờ nhận tội” nên mới khởi tố ra lệnh tạm giam?

Lâu nay, ở ViệtNam, tham gia đảng Việt Tân là cái cớ để quy chụp và bắt bớ công dân. Cần nhấn mạnh rằng, bắt khẩn cấp là kiểu “nghi thì ra lệnh bắt” chớ chưa đủ chứng cứ chứng minh ai đó phạm tội để khởi tố bị can. Nếu cơ quan ANĐT có đầy đủ bằng chứng (Ví dụ như: Đơn xin vào đảng, thủ tục kết nạp, tuyên thệ, thẻ đảng viên, các quyết định phân công tác của người lãnh đạo đảng đối với đảng viên…) thì cơ quan ANĐT đã đường hoàng khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam một cách công khai đúng trình tự quy định tại Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, không cần phải bắt cóc giữa đường rồi hợp pháp hóa bằng lệnh bắt khẩn cấp.

Ông Lý Thái Hùng – Tổng bí thư đảng Việt Tân nói với BBC những thanh niên Công giáo và Tin lành bị bắt trong hơn 20 ngày qua ở Nghệ An, Hà Nội và Sài Gòn không liên quan gì đến đảng Việt Tân của ông.

Ông Bao đại nhân “mặt sắt” (phim Bao Thanh Thiên, Đài Loan sản xuất năm 1993) hùng hồn cãi trước mặt hoàng đế Nhân Tông rằng: “Đặt phạm nhân dưới ngọn roi sấm sét thì muốn họ nói gì chẳng được”.

Thống kê từ giữa năm 2007 đến năm 2011 có hơn 20 người dân vô tội mới bị “tạm giữ” đã chết oan ức trong đồn công an. Từ đầu năm 2011 đến nay có 7 người chết tức tưởi trong đồn công an sau khi bị bắt gồm: Nguyễn Lập Phương, Trịnh Xuân Tùng, Đặng Ngọc Trung, Nguyễn Công Nhựt, Trần Văn Dữ, Đặng Phi Vũ, Lê Văn Trận.

Ở thời điểm hiện nay, tôi cải biên lại lời Bao đại nhân rằng: “Đặt người dưới uy lực ngọn dùi cui, roi điện, xà lim, án tù…, làm mất sự học hành, làm ăn, hạnh phúc, con cái hư hỏng, cha mẹ đau ốm không người chăm sóc… thì muốn khai gì chẳng được. Đừng nói một vài lời khai, một ngàn lời khai cũng có như thường”. Xin quý vị nhớ cho rằng: Thân nhân của quý vị vô tội, nếu như trong tay cơ quan điều tra chỉ có mỗi chứng cứ duy nhất là lời khai.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…