Đà Nẵng: Tòa án độc tài – nơi bóp nghẹt tiếng nói ôn hòa

Trịnh Bá Phương (trái) cùng bà con Dương Nội (Hà Đông, Hà Nội) đấu tranh giữ đất. Ảnh: FB Trịnh Bá Phương
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phiên tòa ngày 27/9 tại Đà Nẵng không chỉ là một phiên xử Trịnh Bá Phương – người dân oan Dương Nội (Hà Nội) kiên định đấu tranh vì công lý, vì quyền lợi đất đai của gia đình – mà còn là một minh chứng sống động cho sự tùy tiện và phản dân chủ của chế độ Cộng Sản Việt Nam.

Việc không cho anh nói lời sau cùng, liên tục ngắt lời luật sư, và kết án thêm 11 năm tù chỉ vì biểu ngữ trong phòng giam, vốn không phải do anh làm, là hành vi bóp nghẹt tiếng nói phản biện một cách trắng trợn.

Điều 117 Bộ luật Hình sự – cái thòng lọng nhân danh “an ninh quốc gia” – đã trở thành công cụ để đàn áp mọi tiếng nói ôn hòa. Những người lên tiếng vì sự thật, vì công lý, dù không hề kêu gọi bạo lực, vẫn bị quy chụp là “chống phá nhà nước.” Sự mơ hồ của điều luật này chính là vũ khí chế độ sử dụng để gieo rắc nỗi sợ trong xã hội, biến pháp quyền thành trò hề dưới bàn tay của lực lượng an ninh.

Việc xét xử lại Trịnh Bá Phương không nhằm minh oan hay giảm nhẹ hình phạt như trong các thể chế dân chủ bình thường, mà là một hành động chính trị nhằm phô trương quyền lực, gửi thông điệp răn đe đến toàn xã hội: “Ngay cả khi đã ở tù, anh vẫn không thoát khỏi sự trừng phạt – án chồng án.” Đây là sự khủng bố tinh thần có hệ thống, nơi tòa án chỉ đóng vai trò đọc kịch bản đã được soạn sẵn.

Chế độ CSVN không hề tôn trọng những chữ ký của chính họ trong các văn bản quốc tế về nhân quyền. Họ ký cho có, để làm đẹp hình ảnh đối ngoại, nhưng trong thực tế, họ tiếp tục đàn áp, bắt bớ, và bịt miệng người dân.

Những bản án như của Trịnh Bá Phương chỉ càng làm lộ rõ sự bất lực và hoảng loạn của một chính quyền sợ hãi trước chính nhân dân mình.

Một chính quyền mạnh mẽ luôn luôn chọn đối thoại, cải cách luật đất đai, và lắng nghe tiếng nói của dân. Nhưng chế độ hiện tại chỉ biết dùng nhà tù để bịt miệng, dùng tòa án để hợp thức hóa sự đàn áp. Họ không thể che giấu sự thật bằng bạo lực pháp lý, và càng không thể ngăn cản tinh thần phản kháng đang lớn dần trong xã hội.

Trịnh Bá Phương có thể bị cầm tù, nhưng tiếng nói của anh đã vượt ra ngoài song sắt. Anh trở thành biểu tượng của một thế hệ không khuất phục. Và bản án dành cho anh, rốt cuộc, chính là bản án dành cho chế độ – một chế độ đang tự kết án mình bằng sự sợ hãi trước sự thật.

NT Ngọc

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.