Diễn Đàn

Nghị định 46/2026/NĐ-CP của Chính phủ đã thay đổi phương thức kiểm tra thực phẩm nhập khẩu, gây tắc nghẽn tại các cửa khẩu ngay trước tết, khiến các doanh nghiệp điêu đứng. Ảnh: Lao Động

Kỳ 7: Chính danh quyền lực và tự cường quốc gia

Khi một lực lượng chính trị tự đồng nhất mình với dân tộc và Tổ quốc, lịch sử không còn là đối tượng nghiên cứu mà trở thành công cụ chính trị. Mọi phản biện khi đó dễ bị diễn giải thành phủ định lịch sử hoặc đe dọa ổn định.

Đây là lối tư duy từng phổ biến trong thế kỷ trước, nhưng ngày càng bộc lộ giới hạn trong một xã hội đã phát triển về trình độ học vấn, tiếp cận thông tin và đa dạng lợi ích.

Phối cảnh dự án sân bay Long Thành. Ảnh: Tiền Phong

Kỳ 6: Thêm “một quả đấm thép” bốc hơi

Người ta từng thấy ông Vũ Thế Phiệt, với đủ thứ danh xưng long trọng: “Thuyền trưởng ACV (Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam),” “tổng chỉ huy dự án thành phần 3,” “người chịu trách nhiệm cao nhất.” Hình ảnh quen thuộc là mũ bảo hộ, áo phản quang, tay chỉ bản vẽ, miệng nói về quyết tâm, kỷ luật, và trách nhiệm.

Rồi từ giờ này, vai diễn thay đổi. Không còn là “chỉ huy công trường,” mà là nhân vật trung tâm của những dòng tin khiến người ta phải đọc lại lần hai, rồi thứ ba và… thở dài ngao ngán.

Hình minh họa: AI

Việt Nam: Chính sách đàn áp xuyên quốc gia

Dù đã “đổi mới” về kinh tế được 40 năm và ngày càng mở cửa làm ăn hội nhập với thế giới… nhưng về mặt chính trị, đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn giữ nguyên chính sách hà khắc, thẳng tay đàn áp mọi tiếng nói phản biện ôn hòa, sẵn sàng bắt giam và kết án nặng nề từ dân oan đi khiếu kiện đất đai cho tới các nhà hoạt động vì môi trường, các bloggers, nhà báo, luật sư…bất đồng chính kiến.

Hơn 1.300 phương tiện chở nông sản, thực phẩm kẹt tại cửa khẩu chờ kết quả kiểm tra an toàn thực phẩm, theo Cục Hải quan. Ảnh chụp từ Tuổi Trẻ Online

Nghị định 46 và bài học đắt giá về tham mưu – thẩm định chính sách trong bối cảnh mục tiêu tăng trưởng hai con số

Nghị định 46 về an toàn thực phẩm vừa ban hành đã gây tắc nghẽn nghiêm trọng dòng chảy hàng hóa – không chỉ là một sự cố kỹ thuật. Nó là lời cảnh báo rõ ràng rằng nếu tư duy làm chính sách vẫn chậm hơn thực tiễn thị trường, thì mục tiêu tăng trưởng hai con số sẽ bị bào mòn ngay từ trong trứng nước.

Ảnh minh họa

Kỳ 5: Xã hội im lặng như một hình thức phản kháng

Không biểu tình, không khẩu hiệu, không đối đầu. Xã hội Việt Nam hậu đại hội XIV phản ứng bằng một hình thức tinh vi và khó đo lường hơn nhiều: Im lặng. Đây không phải là sự im lặng của phục tùng, mà là sự im lặng của những kẻ “thấp cổ bé họng” – những người đã mệt mỏi vì chi phí lên tiếng ngày càng cao trong khi khả năng tạo ra thay đổi ngày càng thấp…

Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN khóa XIV, tháng 1/2026

Khi điểm nghẽn thể chế lộ diện ở trung tâm quyền lực

Bài này sử dụng những dữ liệu được tổng hợp một cách rộng và hệ thống nhất có thể để chứng minh rằng cú sốc thể chế mà TS. Nguyễn Xuân Nghĩa phân tích không chỉ là một hiện tượng trừu tượng trên bình diện kinh tế – thể chế, mà khi được soi chiếu qua các lựa chọn nhân sự cụ thể và những thực hành quản trị hằng ngày của trung tâm quyền lực, bức tranh hiện ra còn rộng, tối và nguy hiểm hơn nhiều so với khung phân tích trong bài.

Dàn nhân sự khóa XIV. Ảnh: Báo điện tử Chính phủ

Sau đại hội XIV: Đảng trên luật hay đảng dưới luật?

Bài này có thể được đọc như một phép ‘chẩn mạch’ về tính khả thi của việc xây dựng một “luật về đảng cầm quyền,” được hiểu như một cơ chế pháp lý nằm ngoài và đứng trên đảng, do cơ quan dân cử ban hành, nhằm quy định vị trí pháp lý, tính chính danh, trách nhiệm giải trình và ranh giới đảng – nhà nước – nhân dân.

Ông Lê Minh Hưng. Ảnh: Báo Chính phủ

Kỳ 4: Lê Minh Hưng “trượt vỏ chuối”? Dấu hiệu rối loạn đầu tiên của hệ thống toàn trị

Ngày 28/1/2026, ngay sau khi đại hội XIV ĐCSVN vừa khép lại, báo chí tại TP. HCM bất ngờ tung ra câu chuyện về hai chiếc túi xách Hermès bạch tạng của bà Trương Mỹ Lan giá trị tới hàng chục tỷ VND, liên quan đến đại án Vạn Thịnh Phát (2). Vụ việc xảy ra trong thời gian ông Lê Minh Hưng còn giữ cương vị thống đốc Ngân hàng Nhà nước.

Václav Havel trong bài phát biểu công khai đầu tiên trên cương vị tổng thống, trên ban công trong sân của Lâu đài Praha. Ảnh: Culture Watch

Suy tư của một công dân sau đại hội XIV: Sống trong dối trá, hay sống trong sự thật?

Václav Havel (nhà bất đồng chính kiến người Séc và sau này trở thành tổng thống Cộng hòa Séc) kể lại câu chuyện người bán rau: Mỗi sáng treo tấm bảng khẩu hiệu mà trong lòng không tin, chỉ vì “ai cũng làm vậy” và làm thế thì an toàn; Havel gọi đó là “sống trong dối trá,” một hệ thống tồn tại không phải nhờ chân lý, mà nhờ việc mọi người cùng diễn như thể nó đúng.

Các thái tử đảng - “Con vua rồi lại làm vua”

Kỳ 3: Con lãnh đạo làm lãnh đạo – Tập quyền, chính danh và giới hạn chịu đựng của xã hội

Không có nghị quyết nào ghi rõ giới hạn chịu đựng của xã hội. Nhưng lịch sử cho thấy giới hạn ấy tồn tại rất thật. Người dân có thể chấp nhận quyền lực mạnh, kỷ luật cứng, thậm chí bất công cục bộ. Nhưng họ khó chấp nhận một cảm giác kéo dài rằng: Cơ hội không dành cho mình, cũng không dành cho con mình. Khi cảm giác ấy lan rộng, chính danh không mất ngay; nó chỉ mỏng dần, như nền đất bị khoét rỗng. Và khi có biến cố, dù nhỏ, nền đất ấy sẽ không còn sức chống chịu.