Hong Kong và thế khó của Hoa Kỳ

Cảnh sát Hong Kong trang bị đầy đủ chuẩn bị đối phó với người biểu tình. Ảnh: AP Photo/Vincent Yu
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau một thời gian im ắng vì đại dịch COVID-19, cuối tuần qua Hong Kong lại sôi sục với những cuộc biểu tình tuần hành, khói lựu đạn cay và nước vòi rồng lại tràn ngập các khu thương mại đông đúc, cảnh sát – mặc đồng phục đen, gọi là hắc cảnh – lại ra tay tàn bạo để dập tắt sự phản kháng của người dân trước sự kiện Trung Quốc sắp ban hành một đạo luật siết chặt tự do của vùng đất này.

Đại Hội Nhân Dân Toàn Quốc, tức Quốc Hội Trung Quốc – đang họp tại Bắc Kinh – đang xem xét thông qua một đạo luật an ninh quốc gia mới cho Hong Kong, gia tăng quyền kiểm soát của chính phủ trung ương Trung Quốc đối với Hong Kong, xói mòn và tiến tới xóa bỏ những quyền tự do căn bản mà người dân Hong Kong đang hưởng. Hành động này của Bắc Kinh là “cây đinh cuối cùng Bắc Kinh đóng lên chiếc quan tài của một Hong Kong tự chủ. Lời hứa – ‘một quốc gia, hai hệ thống’ – đã cáo chung” như nhận định của anh Hoàng Chí Phong (Joshua Wong) và anh Quách Tụng Tình (Glacier Kwong), hai nhà hoạt động dân chủ trẻ tuổi của Hong Kong mở đầu bài xã luận đăng trên nhật báo The Washington Post hôm 24 tháng Năm vừa qua.

Hành động của Bắc Kinh là nguyên nhân kích động cuộc biểu tình lớn hôm cuối tuần, nhưng nó không bất ngờ mà là kết quả của một quá trình lâu dài nhằm xóa sổ cái “ốc đảo dân chủ tự do” ngay trước ngưỡng cửa Hoa Lục, biến Hong Kong thành một thành phố “thuần Trung Quốc” như Thẩm Quyến hoặc Quảng Châu.

Từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền lãnh đạo tối cao ở Trung Quốc năm 2012, Bắc Kinh từng bước can thiệp sâu vào mọi mặt chính trị, luật pháp và văn hóa của Hong Kong, từng bước xói mòn mô hình “nhất quốc, lưỡng chế” bất chấp hậu quả là sự phẫn nộ của người dân Hong Kong, phản ứng của dư luận quốc tế và đẩy Đài Loan đi xa hơn trên con đường độc lập. Họ Tập coi Hong Kong là cái gai trước mắt, là chất xúc tác nguy hiểm kích thích người dân Trung Quốc lục địa đứng lên đấu tranh đòi dân chủ tự do theo gương những đồng bào dũng cảm của họ ở ngay trước cửa. Và đó có thể là ngày tàn của chế độ Cộng Sản Trung Quốc.

Trước ý đồ lộ liễu đó của Bắc Kinh, Washington có thể làm gì?

Khi nhận được tin Quốc Hội Trung Quốc sắp thông qua luật an ninh quốc gia Hong Kong, Tổng Thống Donald Trump tuyên bố Hoa Kỳ sẽ có biện pháp “rất mạnh mẽ,” Ngoại Trưởng Mike Pompeo nhận định đạo luật đó sẽ là “hồi chuông báo tử” cho Hong Kong. Nhưng mấy ngày qua, Hoa Kỳ dường như chưa quyết định được Washington sẽ làm gì, và các đồng minh Châu Âu, Châu Á của Hoa Kỳ dường như cũng chưa có tuyên bố hay hành động quyết liệt nào. Người dân Hong Kong hiện nay rất đơn độc trong cuộc đấu tranh bất bạo động chống lại thế lực đen tối và hùng mạnh của Trung Quốc.

Tuy nhiên, xem ra Hoa Kỳ rất khó có hành động quyết liệt. Để giúp duy trì tính tự trị, tự chủ của Hong Kong, ngay trước khi lãnh thổ này được người Anh trao trả cho Trung Quốc năm 1997, năm 1992 Quốc Hội Hoa Kỳ đã thông qua đạo luật chính sách Hong Kong (Hong Kong Policy Act – HKPA), theo đó Hong Kong được hưởng một quy chế ưu đãi đặc biệt trong quan hệ với Hoa Kỳ. Theo quy chế này, Hong Kong được coi như “một lãnh thổ tự trị” tách biệt với Trung Quốc, hàng hóa xuất cảng vào Mỹ được hưởng thuế suất ưu đãi, người dân Hong Kong có thể vào Hoa Kỳ mà không cần visa nhập cảnh, đặc biệt Hong Kong có thể mua những thiết bị, công nghệ nhạy cảm của Hoa Kỳ mà Trung Quốc bị cấm.

Nhờ quy chế này, dòng chảy tài chính và dịch vụ giữa thế giới và Hong Kong được thông suốt; hàng ngàn tập đoàn đa quốc gia chọn Hong Kong để đặt bản doanh, làm đầu cầu bước vào thị trường Trung Quốc rộng lớn và các công ty Trung Quốc cũng lấy Hong Kong làm đầu cầu ra thế giới, làm thị trường cung cấp vốn liếng và công nghệ. Nên lưu ý chính phủ Bắc Kinh đã lập ra hàng trăm công ty bình phong ở Hong Kong, lợi dụng quy chế đặc biệt của thành phố này để tiếp cận và thủ đắc những công nghệ lưỡng dụng cần thiết cho công cuộc hiện đại hóa quân đội của họ mà Bắc Kinh bị Hoa Kỳ và Phương Tây cấm vận sau vụ thảm sát sinh viên ở Thiên An Môn năm 1989.

Trước tình trạng xâm lấn ngày càng lộ liễu của Bắc Kinh vào vị thế tự trị tự chủ của Hong Kong, năm ngoái Quốc Hội Hoa Kỳ phản ứng bằng việc ban hành Đạo Luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hong Kong (Hong Kong Human Rights and Democracy Act – HKHRDA), buộc chính phủ của Tổng Thống Trump phải đánh giá và báo cáo Quốc Hội định kỳ hàng năm về thực trạng dân chủ của Hong Kong; nếu tình hình xấu đi thì Hoa Kỳ sẽ hủy bỏ quy chế ưu đãi đặc biệt quy định trong Hong Kong Policy Act năm 1992.

Tuy nhiên, đây là một biện pháp lợi bất cập hại. Nếu Hoa Kỳ bãi bỏ quy chế ưu đãi cho Hong Kong, điều đó sẽ có tác động lớn đến thị trường kinh tế tài chính, xói mòn niềm tin của cộng đồng doanh nhân quốc tế về tính bền vững của mô hình kinh doanh ở Hong Kong, gây thiệt hại cho lợi ích kinh tế của chính Hoa Kỳ ở Châu Á. Động thái đó sẽ gây thiệt hại trầm trọng đến đời sống của người dân Hong Kong – thành phần mà quyền tự do và lối sống là mục tiêu mà Hoa Kỳ muốn bảo vệ. HKHRDA không giúp Hong Kong chống cự hiệu quả với hành vi xâm lấn của Bắc Kinh, không làm cho Hong Kong dân chủ hơn mà ngược lại sẽ đẩy họ sâu thêm vào vòng kiềm tỏa của Bắc Kinh.

Và theo lẽ thường, Hoa Kỳ không thể trừng phạt người dân Hong Kong vì những hành vi bạo ngược của Cộng Sản Trung Quốc. Thế khó của Hoa Kỳ là làm sao chặn đứng được âm mưu xâm lấn của Bắc Kinh mà vẫn duy trì được một ốc đảo tự do Hong Kong, làm hình mẫu cho cuộc chuyển đổi thể chế chính trị của chính Trung Quốc.

Diễn biến mới nhất là trong khi Quốc Hội Trung Quốc chuẩn bị phê chuẩn luật an ninh quốc gia Hong Kong thì các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ cũng ráo riết chuẩn bị một dự luật lưỡng đảng nhắm tới cấm vận các quan chức và tổ chức Trung Quốc liên quan tới việc soạn thảo và thực thi luật an ninh quốc gia đó. Trung Quốc coi đây là hành động can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của quốc gia họ.

Giải pháp tốt nhất có lẽ là Washington, thay vì trừng phạt Hong Kong, phải có áp lực trực tiếp với Bắc Kinh để buộc Trung Quốc phải tôn trọng cam kết “một quốc gia, hai hệ thống,” tôn trọng quyền tự trị của Hong Kong. Hoa Kỳ có thể và nên đưa việc Trung Quốc tuân thủ các cam kết của họ vào các cuộc thương thảo về tự do thương mại song phương Mỹ-Trung và các chương trình hợp tác khác, buộc Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm về những hành vi “xâm lấn” của họ nếu không muốn đối đầu với Washington thêm nữa.

Hiếu Chân

Nguồn: Người Việt

XEM THÊM:

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…