Nhân ngày Trung Quốc tháo chạy

Ảnh chụp từ Facebook tác giả Lão Tà
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

5/3/2023

Dù được khoác cho đủ thứ mỹ từ, thì lịch sử hiện đại Trung Quốc vẫn phải ghi thêm một ngày quốc nhục nữa: Đó là ngày mồng 5 tháng 3 năm 1979.

Huy động hơn nửa triệu quân, với vài triệu dân binh, sau hơn hai tuần, Trung Quốc tiến sâu vào lãnh thổ Việt Nam có chỗ tới hơn 50 km theo cách dùng xác lính để lót đường. Do bị mắc quá sâu cạm bẫy chết người mang tên “Ý thức hệ,” phía Việt Nam bị động hoàn toàn vì thế mà cũng thiệt hại lớn không kém.

Tuy thế, nói một cách công bằng thì thất bại thuộc về phía kẻ xâm lược.

43 năm sau, cũng vào tháng 2 nhưng lùi lại một tuần so với cái mốc ngày 17, Putin rầm rộ mở cuộc xâm lược Ukraine, nước láng giềng có lịch sử quan hệ với nước Nga gần giống lịch sử quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam. Điểm giống nhau tuyệt đối là mọi sự khốc liệt gây ra cho cả hai bên, đều được quyết định bởi một cá nhân. Tuyên truyền cho lý do phát động cuộc chiến, thì cả Đặng và Putin (Vốn cùng là sản phẩm của một lò ấp) đều đạt đến độ dối trá đỉnh cao. Đặng nói với người dân Trung Quốc rằng cuộc chiến chống Việt Nam là “cuộc phản kích tự vệ” chống lại bọn tiểu bá, tay sai của đại bá Liên Xô trong khi Putin gọi cuộc xâm lược Ukraine là “chiến dịch quân sự đặc biệt” chống lại con rối của phương Tây!

Tuy nhiên mục tiêu và ảo tưởng của hai kẻ xâm lược thì khác nhau. Putin muốn xóa sổ Ukraine để thỏa mãn giấc mơ đế chế đại Nga và tin rằng có thể làm điều đó sau vài ngày. Trong khi Đặng Tiểu Bình, một mặt bị ô nhiễm nặng nề bởi tư tưởng đại Hán và muốn hiện thực hóa nó, nhưng mặt khác hiểu rõ rằng suốt cả ngàn năm tổ tiên của ông ta vẫn không có cách nào khuất phục được những kẻ ngang bướng ở phía Nam, thì ông ta cũng không dại gì tiếp tục làm điều đó. Cách tạo lối thoát trước của Đặng, bằng việc tuyên bố cuộc chiến có giới hạn về không gian, thời gian, rõ ràng cho thấy Đặng cáo già hơn Putin. Ông ta dự định thời gian cho cuộc chiến là 4 tuần, nhưng được hơn 2 tuần, thấy khó nuốt trôi những tổn thất lớn, ông ta tuyên bố rút quân, tuyên bố chiến thắng, khiến danh dự của ông ta được cứu vãn phần nào.

Còn Putin thì đang tự đẩy mình vào thế phải nuốt trôi cái xương nhọn và vì điều đó, nước Nga đang bị ông ta làm cho kiệt quệ.

Một điều cần chú ý là yếu tố quyết định khiến Đặng có bại nhưng có thắng, trong khi Putin hoàn toàn thất bại thê thảm, chính là Hoa Kỳ. Chưa kẻ nào chống lại Hoa Kỳ hoặc bị chú Sam trừng phạt mà không khốn khổ, dù đôi khi chiến thắng họ trên chiến trường.

Tuy nhiên, cả Đặng và Putin đều ngu dốt như nhau ở việc gây thù chuốc oán cả một quốc gia ngay sát nách mình. Với Trung Quốc là gần 100 triệu người Việt có gen chiến binh trong máu. Với Nga là cả một dân tộc hơn 44 triệu người, nổi tiếng thiện chiến và can trường.

Một trăm năm nữa người Việt vẫn không quên những gì Đặng Tiểu Bình và nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa gây ra cho đồng bào của họ, ngay cả khi người Trung Quốc sám hối thành thật. Còn với Putin, sự ghét bỏ, khinh bỉ của người Ukraine còn kinh khủng hơn rất nhiều. Có thể là mối thù dân tộc vĩnh viễn. Và chỉ riêng việc đó thôi, cũng đủ để khẳng định kẻ gây chiến thất bại tuyệt đối.

Bài học này dành riêng cho những kẻ xâm lược.

Còn bài học cho kẻ yếu hơn mà phải sống bên cạnh một tên khổng lồ luôn có máu tham tàn về lãnh thổ, là không bao giờ được mất cảnh giác trước những viên kẹo bọc đường hoặc tự biến mình thành đơn độc.

Nếu có lời khuyên nào cho bạn để nhớ về ngày này, thì tôi mong bạn hãy đọc cuốn hồi ký Tiếng vọng đèo Khau Chỉa,” của Nguyễn Thái Long.

Tôi may mắn được đọc nó khi còn là bản thảo, do nhà báo Huy San Truong chuyển cho.

Đây có lẽ là cuốn sách đầu tiên, được xuất bản chính thống, nói về sự tàn bạo của cuộc chiến, sự tàn ác không còn chút nhân tính của quân Trung Quốc xâm lược với người dân Việt Nam, khi họ bị một chế độ đểu cáng nhồi sọ và tiêm nhiễm từ bé thứ tư tưởng độc hại. Vì là người trong cuộc kể lại, cuốn sách có thể thiếu kỹ thuật bố cục, sắp đặt, cũng như lựa chọn từ ngữ mang tính nghệ thuật để tạo sự hấp dẫn hình thức. Nhưng với tôi, đó lại là điểm đáng giá nhất của cuốn sách: Sự thật bị phơi bày hoàn toàn trần trụi.

Tôi xin trích ra đây hai đoạn văn ngắn:

“Khi ta tung thủ pháo vào hầm số 5, một tên lính Trung Quốc lao vọt ra, chạy thục mạng về hướng hầm số 6, Hoa cầm trên tay quả thủ pháo nhưng không kịp rút kíp nổ bèn lao theo ôm được tên địch, quật nó ngã xuống, cả hai vật lộn trong sinh tử quyết liệt rồi cùng lăn xuống sườn núi đá. Hoa chỉ kịp gào lên: ‘Anh Quảng ơi ném lựu đạn đi.’ Quảng gạt nước mắt rút chốt quả lựu đạn thả xuống…”

(Trang 242)

“…đạn pháo (của địch) nổ chát chúa như gõ trống, đầu óc Thịnh quay cuồng choáng váng, mắt hoa lên, đến giữa trưa thì Thịnh gào lên:

– Anh Giao ơi, (Giao là đại đội trưởng, bị thương vào đầu và ngực, băng quấn đến đâu đỏ máu đến đấy nhưng không lui về tuyến sau mà quyết ở lại chiến đấu cùng đồng đội) em không chịu được nữa, khát quá rồi, từ sáng đến giờ không còn ngụm nước uống nào. Pháo bắn dữ quá, vỡ hết cả rồi.

Anh Giao quát to trong tiếng đạn pháo nổ chát chúa:

– Mày đái ra mà uống, anh cũng phải uống nước tiểu của mình thôi.”

(Trang 253)

Vô vàn cảnh chiến đấu, hy sinh đau đớn như vậy, tràn ngập trong 370 trang sách.

Những người viết sử nghĩ gì khi họ tiếp tay cho sự lãng quên, khiến tác giả phải thốt lên ở đầu cuốn sách: “Đến cả cụm từ CHIẾN THẮNG BIÊN GIỚI, người ta cũng không dám nhắc đến?”

Tạ Duy Anh

Nguồn: FB Lão Tà

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…