Phải khởi kiện Trung Quốc

Phải kiện Trung Cộng ra trước Liên Hiệp Quốc. Ảnh: Việt Tân edit
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đặng Tiểu Bình đã xổ toẹt lên ý thức hệ Marx Lenin, xua 60 vạn quân tấn công Việt Nam tháng Hai, 1979, rồi đánh chiếm biên giới Việt Nam ròng rã 10 năm trời, cướp đi núi Đất, một nửa thác Bản Giốc, chiếm trọn Ải Nam Quan và cả ngàn km² xâm canh xâm cư thời Cộng Sản.

Với Trung Quốc Cộng Sản, không có anh em đồng chí. Ngay trong nội bộ Đảng Cộng Sản Trung Quốc mà chúng tàn sát nhau không thương tiếc, thì nói chi đến đồng chí nước ngoài. Những gương Chủ Tịch Nước Lưu Thiếu Kỳ, Phó Chủ Tịch Đảng Lâm Bưu còn treo trước mặt. Hàng vạn người Trung Quốc Pháp Luân Công bị mổ nội tạng. Hàng chục vạn người Urgu Tân Cương bị âm thầm đàn áp thủ tiêu. Cả ngàn người Hoa trên quảng trường Thiên An Môn bị xe tăng nghiền nát. Hy vọng chi đến 16 chữ vàng.

Không phải là mưu toan, mà Trung Quốc Cộng Sản đã chiếm đất và biển đảo của Việt Nam. Và chúng sẽ tiếp tục xâm chiếm nữa. Chúng không phát động chiến tranh, mà đưa giàn khoan đến biển Việt Nam khai thác dầu khí dưới sự bảo vệ vòng trong vòng ngoài của Hải quân Trung Quốc, thì Việt Nam lấy gì mà bảo vệ? Van xin chúng nó là cùng đồng chí ư? Cầu xin chúng nó lấy đại cục làm trọng ư? Lấy 4 tốt và 16 chữ vàng ra làm thần chú ư? Tất cả đều vô dụng.

Sau bao nhiêu điện đàm với công hàm, sau cả chuyến đi của bà chủ tịch Quốc Hội, mà Trung Quốc vẫn ngang ngược thăm dò dầu khí ở bãi Tư Chính. Thêm một lần sáng mắt, rằng đồng chí và ý thức hệ Marx Lenin chỉ là cái bong bóng xà phòng, không bảo vệ được biển đảo của Tổ Quốc trước sự xâm lăng của Trung Quốc Cộng Sản. Thêm một lần để hiểu sự tráo trở của đồng chí Cộng Sản Trung Quốc. Thêm một lần để thấy sự cô đơn khi bị đồng chí Trung Quốc Cộng Sản xâm lược.

Một lần và vĩnh viễn, vứt bỏ tình đồng chí với Trung Quốc Cộng Sản vào sọt rác, và kiện Trung Quốc lên Liên Hợp Quốc. Có như thế thì mới cản ngăn được sự ngông cuồng của Trung Quốc. Nếu không sẽ tiếp tục bị mất chủ quyền biển đảo vào tay Trung Quốc rồi đắc tội với tổ tiên và muôn đời con cháu.

TS Nguyễn Ngọc Chu

Nguồn: FB Nguyen Ngoc Chu

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

4 'ông lớn' ngành ngân hàng 'ôm' 11 triệu tỉ đồng bất động sản thế chấp. (Báo Tuổi Trẻ)

11 triệu tỷ đồng và “bóng ma” Evergrande: Việt Nam liệu có lặp lại kịch bản Trung Quốc?

Khi con số 11 triệu tỷ đồng tài sản thế chấp – chủ yếu là bất động sản – tại nhóm Big 4 ngân hàng (Vietcombank, BIDV, Vietinbank, Agribank), cộng hưởng với những diễn biến chính sách và các chuyến công tác cấp cao sang láng giềng, mạng xã hội lập tức “dậy sóng.”

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.