Thời Sự

Ảnh minh họa

Khi công lý bị đánh tráo: Khoảng cách giữa quyền lực và nỗi đau người dân mất đất

Một nền pháp quyền khỏe mạnh không chỉ đo bằng số lượng án phạt, mà bằng khả năng bảo vệ người yếu thế trước sự lạm dụng quyền lực. Khi quan chức sai phạm được tha sớm trong lặng lẽ, còn người dân phản biện bị tăng án trong ồn ào, người ta không thể không đặt câu hỏi: Phải chăng sự nhân đạo đang được dành chọn lọc, và sự nghiêm khắc lại chỉ áp dụng cho những người không có quyền lực?

Hàng trăm căn biệt thự tại Khu đô thị Dương Nội (Hà Nội) không có người đến ở. Mỗi căn vẫn đang được rao bán hàng chục tỷ đồng. Ảnh: Người Đưa Tin

Bất động sản hay động sản: Ai thổi những quả bóng ấy?

Ở các đô thị lớn từ Hà Nội, TP.HCM đến Đà Nẵng, Bình Dương…, đâu đâu cũng có thể thấy những khu đô thị hoang hóa, những biệt thự bỏ không cho cỏ dại mọc, những “thành phố ma” vắng bóng người. Thay vì là nơi cư trú cho hàng chục ngàn hộ gia đình, chúng trở thành “kho tài sản treo” của các đại gia.

Nông dân Trịnh Bá Phương (trái); Doanh nhân tỷ phú Trịnh Văn Quyết (phải). Ảnh ghép: Việt Tân

Hai người tù họ Trịnh: Một bản án, hai số phận – và một chế độ đầy bất công

Trong cùng một đất nước, dưới cùng một hệ thống pháp luật, hai người mang họ Trịnh đang được chú ý nhiều bởi hai con đường trái ngược: Một người là doanh nhân gây thiệt hại hàng nghìn tỉ đồng cho xã hội, người kia là nông dân lên tiếng vì công lý.

Cách chế độ đối xử với họ đang tạo nên tranh cãi sôi nổi và cho thấy sự bất công quá rõ rệt của nhà cầm quyền.

Công an được trao quyền giám định thương tích: Cuộc sống người dân thêm bấp bênh

Đề xuất mới của Chính phủ giao quyền giám định thương tích cho phòng kỹ thuật hình sự thuộc công an tỉnh, thành phố đã làm dấy lên làn sóng lo ngại sâu sắc trong dư luận. Trong một xã hội mà ngành công an vốn đã được ưu ái vượt trội về ngân sách, quyền lực và sự bảo kê chính trị, việc trao thêm quyền giám định thương tích – một yếu tố then chốt trong quá trình tố tụng – chẳng khác nào đặt con dao vào tay kẻ bất lương luôn sẵn sàng lạm dụng nó.

Trịnh Bá Phương (trái) cùng bà con Dương Nội (Hà Đông, Hà Nội) đấu tranh giữ đất. Ảnh: FB Trịnh Bá Phương

Đà Nẵng: Tòa án độc tài – nơi bóp nghẹt tiếng nói ôn hòa

Phiên tòa ngày 27/9 tại Đà Nẵng không chỉ là một phiên xử Trịnh Bá Phương – người dân oan Dương Nội (Hà Nội) kiên định đấu tranh vì công lý, vì quyền lợi đất đai của gia đình – mà còn là một minh chứng sống động cho sự tùy tiện và phản dân chủ của chế độ Cộng Sản Việt Nam.

Tù nhân Lương tâm Trịnh Bá Phương

Phiên tòa “công khai” kiểu ĐCSVN: Công lý bị khóa ngoài cổng!

Dù bị giam cầm, Trịnh Bá Phương vẫn là biểu tượng của lòng can đảm. Anh không khuất phục, không im lặng. Và chính sự kiên cường ấy là lời tố cáo mạnh mẽ nhất đối với một chế độ đang sợ hãi trước sự thật.

Công lý không thể bị khóa ngoài cổng tòa án mãi mãi. Một ngày nào đó, tiếng nói của người dân sẽ vượt qua mọi hàng rào, mọi phiên tòa giả danh “công khai.”

Khi cả Quân đội lẫn Công an tranh nhau làm kinh tế thì ai bảo vệ Đất nước, giữ gìn trật tự & trị an?

Khi quân đội và công an trở thành doanh nhân – Ai bảo vệ Tổ quốc?

Cho đến nay pháo hoa (pháo bông) – một món hàng mang lại nhiều lợi nhuận khi Bộ Quốc phòng được độc quyền khai thác, kinh doanh. Nay Bộ Công an đề xuất được chia cái bánh béo bở này với bên quân đội.

Trong một xã hội lành mạnh, quân đội và công an là những lực lượng nòng cốt bảo vệ chủ quyền, giữ gìn trật tự và an ninh quốc gia. Nhưng khi hai cơ quan này bước vào thương trường, mang danh nghĩa “kinh doanh để phục vụ nhiệm vụ,” thì câu hỏi lớn cần đặt ra là: Ai đang thực sự bảo vệ Tổ quốc?

Gen Z Nepal trong một cuộc xuống đường phản kháng ở Nepal. Ảnh: India Sentinels/ X

ĐCSVN không nên “cào… lưng” ăn vạ!

Lãnh đạo Ba Đình sợ hãi Nepal không phải vì Nepal quá đặc biệt, mà vì nội tình Nepal giống Việt Nam một cách kinh hãi.

Chỉ cần xóa chữ “Nepal” trong các bản tin và thay bằng “Việt Nam” mọi câu chữ và ý tứ sẽ khớp nguyên vẹn. Sự trớ trêu ấy mới thật sự làm lãnh đạo Ba Đình lạnh gáy.

Học sinh lớp 7 (Trường THCS Đại Kim, phường Định Công, Hà Nội) nắm tóc, đập đầu cô giáo xuống bàn, rồi quật ngã cô giáo xuống đất ngay trong lớp học

Hậu quả khủng khiếp khi xã hội bị cai trị bằng sợ hãi: Trẻ em trở nên tàn bạo và vô cảm

Một xã hội mà học sinh lớp 7 có thể nắm tóc, đập đầu cô giáo xuống bàn – ngay trong lớp học, rồi quật ngã cô giáo xuống đất, không chỉ là bi kịch của giáo dục, mà là lời cảnh báo về sự sụp đổ đạo đức cộng đồng.

Đáng sợ hơn hành vi bạo lực ấy là sự thờ ơ của cả lớp học – những đứa trẻ đứng nhìn, không ai can ngăn, không ai lên tiếng. Đó không chỉ là sự vô cảm, mà là sản phẩm của một nền văn hóa bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ triền miên.

Thế hệ Z biểu tình phản đối nạn tham nhũng và lệnh cấm nhiều nền tảng mạng xã hội của chính phủ Nepal với các khẩu hiệu: # WakeUpNepal, Gen Z Won't Be Silent. Ảnh: Ambir Tolang/ NurPhoto via Getty Images

Nepal hôm nay – Việt Nam mai sau

Cuộc cách mạng Gen Z không đơn thuần là một đợt bùng phát của sự phẫn nộ. Nó đánh dấu một bước chuyển mình đáng kể trong cấu trúc chính trị của Nepal, nơi công nghệ số trở thành công cụ trao quyền, giúp giới trẻ đứng lên thách thức những bất bình đẳng chính trị đã hằn sâu qua nhiều thế hệ.

Hacker tấn công Trung tâm Thông tin Tín dụng Quốc gia (CIC) trực thuộc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, sao chép 160 triệu hồ sơ, đe dọa trực tiếp đến an toàn tài chính và quyền riêng tư của gần 100 triệu người dân Việt Nam. Ảnh: VGP

Dữ liệu người dân bị lộ

Vụ đánh cắp thông tin lớn như vậy, nhưng trong mắt Bộ Công an – cơ quan chủ quản của Việt Nam về an ninh tin học, thì hậu quả có lẽ đang phải giảm xuống mức thấp nhất.