Trọng xử Chu Hảo để cứu đảng

Giáo sư Chu Hảo.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong một bài viết gần đây bình luận về việc đảng CSVN thi hành kỷ luật GS Chu Hảo, nhà văn Phạm Đình Trọng khẳng định “Lịch sử Đảng Cộng sản là lịch sử loại bỏ tinh hoa, tiêu diệt trí tuệ, nô lệ hoá trí thức văn nghệ sĩ thành những trí nô, văn nô.” Lời phán xét ấy không còn gì chính xác hơn khi nhìn lại cuộc đàn áp “Trăm hoa đua nở” của thập niên 50, tức thời gian đảng nắm quyền thống trị Miền Bắc chưa bao lâu.

Chính sách đàn áp trí thức đã kéo dài qua nhiều thời kỳ, dưới nhiều hình thức khác nhau nhằm duy trì vị thế cai trị độc tôn của đảng, nhào nặn và hướng tư tưởng con người theo một con đường nhất định do đảng lèo lái. Những ai có suy nghĩ ngược lại đều bị quy cho tội chống đảng.

Và hiện nay chính sách ấy đang tiếp diễn dưới hình thức chống suy thoái chính trị, tức chống “tự diễn biến, tự chuyển hoá” trong cán bộ đảng viên mà điển hình là khai trừ đảng đối với GS Chu Hảo sau khi ông này tuyên bố bỏ đảng.

Nhân dịp tiếp xúc cử tri vào ngày 24/11, ông Nguyễn Phú Trọng mang hai chức Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước, đã phát biểu rằng phải thi hành kỷ luật đối với ông Hảo và một số người khác là “để cứu muôn người”. Nghe ông Trọng nói ai cũng biết ngay ông muốn cứu cái phao đảng mà đảng viên các cấp đang bu vào kiếm sống. Cái phao ấy đang bấp bênh chưa biết chìm lúc nào giữa cơn sóng gió của đòi hỏi dân chủ hoá đất nước. Chuyện cứu muôn người là chuyện ông nguỵ biện và tuyên bố cho oai, ra vẻ một bậc chính nhân quân tử. Sự thật chẳng ai trong số các đảng viên đang “nhạt đảng, khô đoàn” muốn được ông Trọng cứu mà chỉ mong được rút chân ra cái vũng lầy của chiếc thẻ đảng viên.

Ông Trọng còn nói thêm “suy thoái kinh tế” còn có thể chữa được chứ “suy thoái tư tưởng” thì vô phương. Người ta chưa biết ông Trọng chữa suy thoái kinh tế bằng phương cách hay ho nào nhưng nhìn vào thực tế chỉ thấy chính phủ lăm le huy động vàng và đô-la trong dân, in thêm tiền và tận thu 1 ngàn 400 triệu tỷ đồng thuế phí cho ngân sách năm 2019. Nghĩa là dân sắp è cổ ra cho chính phủ siết để có tiền nuôi bộ máy đảng và chính phủ trên 3 triệu người.

Điều ông Trọng tỏ ra lo sợ nhất là hình thức diễn biến tư tưởng đang lan tràn trong mọi tầng lớp đảng viên. Nhưng có lẽ nhận thức của ông nay đã quá trễ để ngăn chặn làn sóng xét lại trong nội bộ. Lý do ngày nay chẳng mấy ai trong đảng hay ngoài dân còn tin vào đảng cộng sản sẽ đưa đất nước đến thiên đường xã hội chủ nghĩa. Mọi người thấy đó chỉ là con đường đi không đến hay chứng hoang tưởng được nhào nặn thành chân lý, cái bánh vẽ ăn hoài không hết. Vì ngay ở thành trì của chủ nghĩa cộng sản cũng phải vất bỏ mơ ước không có thật này từ lâu để quay về với giá trị phương Tây.

Vả chăng chính ông Trọng cũng đã từng nói “đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?” Dù cho luôn luôn kiên định lập trường chuyên chính vô sản, nhưng trong thâm tâm băn khoăn của ông Trọng cũng đã diễn tả được nỗi thất vọng sâu xa của đại đa số đảng viên tuy họ chưa dám nói ra.

Cho nên thanh trừng ông Hảo, răn đe trí thức phản biện hay siết lại nội bộ đảng chẳng qua chỉ nhắm vào việc củng cố quyền lực, ai không theo ta thì phải bị loại. Còn ngoài ra chuyện tự diễn biến, tự chuyển hoá ông Trọng cũng thừa biết trong lãnh vực tư tưởng con người, sự thay đổi muôn hình vạn trạng, đảng cũng không có cách nào ngăn chận hay hóa giải được. Bằng chứng là kỷ luật một Chu Hảo lập tức có hàng mấy chục Chu Hảo phản ứng công khai tuyên bố bỏ đảng. Đó là chưa kể rất nhiều đảng viên cộng sản đang âm thầm bỏ đảng bằng mọi hình thức.

Nói cách khác, ông Trọng phải giả vờ cương quyết kỷ luật và thanh trừng một số đảng viên có tư tưởng dân chủ chỉ là biện pháp răn đe cầm chừng. Ông ta cũng biết là không thể chấn chỉnh suy thoái tư tưởng đảng viên bằng cách đem Giáo sư Chu Hảo lên bàn mổ. Vì trong thời đại ngày nay đảng không còn có thể tự tung tự tác trong bóng tối sau bức màn tre như đàn áp văn nghệ sĩ “Trăm hoa đua nở” trước kia.

Còn chuyện ông Trọng đốt lò lâu nay, bề ngoài nói chống tham nhũng, nhưng bên trong chỉ để loại phe nhóm khác và củng cố quyền lực cho phe nhóm mình. Rõ ràng ông Trọng chủ trương chống tham nhũng có lựa chọn, có biên giới nhất định. Ông muốn quét sạch ngôi nhà của Nguyễn Tấn Dũng để lại nhưng tha thứ những tội phạm như Võ Kim Cự vì chúng là tay chân thân tín của mình.

Ngay như vụ báo Thanh Niên, tờ báo được nói là “Diễn đàn của Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam”, ngày 23/11 đã giáng chức 13 nhà báo đang là trưởng ban, phó ban, phó phòng vì họ không phải là đảng viên cộng sản. Dư luận không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm khi vụ việc diễn ra trong thời gian này. Nhất là những người “không đảng viên” này đáng lẽ bị loại khỏi nơi làm việc nhưng vẫn được giữ lại, tuy không còn ở vị trí chỉ huy theo đúng quy định về chức danh của đảng. Có thể nói tờ báo đã lột xác theo chiều hướng biến mình thành một tờ báo đậm chất đảng cho các báo khác noi theo.

Ở một khía cạnh khác, báo Thanh Niên ra tay trước để làm ngọn cờ đầu theo kiểu “bảo hoàng hơn vua” như một thông điệp ăn theo Uỷ ban Kiểm tra Trung ương sau vụ kỷ luật ông Chu Hảo. Nhưng giáng chức rồi giữ lại trong vị trí khác, hoá ra đây chỉ là trò đánh tráo danh sách chức vụ và làm cho lấy có. Vì nếu loại trừ hết những thành phần chất xám ngoài đảng ra khỏi cơ quan thì đảng sẽ bị tê liệt ngay.

Ngày 24/11 trước những cử tri cò mồi chọn lọc, ông Trọng cũng đã tự động viên mình: “Trung ương không bao giờ nhụt chí.” Hóa ra chủ trương “cứu đảng không nhụt chí” của ông Trọng càng lúc càng cho người ta thấy rõ sự mị dân của chế độ.

Phạm Nhật Bình

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.