Bài viết

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm. Ảnh: Cổng Thông tin Điện tử Quốc hội

Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước: Mục tiêu hay phương tiện?

Giấc mơ phát triển không chỉ là giấc mơ của một nhà lãnh đạo. Đó phải là giấc mơ của hàng triệu người Việt – những người đang vật lộn với chi phí sinh hoạt, với sức ép việc làm, với tương lai con cái mình trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt.

Vấn đề không phải là người “trên đỉnh cao chói lọi” muốn gì? Vấn đề là cấu trúc quyền lực hiện nay cho phép – hay giới hạn – tổng bí thư, chủ tịch nước làm những gì?

Tổng Bí thư ĐCSVN kiêm Chủ tịch nước CHXHCNVN Tô Lâm. Ảnh: Luong Thai Linh/ Pool Photo via AP

Cơ hội điều hành và giới hạn thể chế đối với nhất thể hóa quyền lực ở Việt Nam: Hai mặt của một lựa chọn chính trị

Ý nghĩa của việc tập trung quyền lực ở Việt Nam cần được đặt trong một khung nhìn rộng hơn. Nếu nó chỉ dừng lại ở việc tăng tốc điều hành, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở việc liệu sự tập trung này có đi kèm với việc củng cố pháp quyền, mở rộng minh bạch và xây dựng các cơ chế kiểm soát quyền lực hay không.

Ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước CHXHCNVN 2026-2031 hôm 7/4/2026. Ảnh: Znews

Tô Lâm đặt cược lớn vào chiến dịch xây dựng trị giá 200 tỷ USD

Sân vận động lớn nhất thế giới, trung tâm triển lãm lớn nhất Đông Nam Á và hàng trăm dự án đường bộ, hàng không và năng lượng lớn — Việt Nam đang xây dựng nhanh hơn bao giờ hết trong “kỷ nguyên vươn mình của đất nước” mà nước này tự tuyên bố.

Chỉ riêng năm ngoái (2025), Việt Nam đã khởi công hơn 550 dự án cơ sở hạ tầng trong một làn sóng đáng kinh ngạc với tổng chi phí khoảng 200 tỷ USD.

Phân tích đề nghị hòa bình 10 điểm của Iran và đối chiếu với đề nghị của Hoa Kỳ (cập nhật 8/4/2026)

Đề nghị 10 điểm của Iran nêu trong bài không phải là những điểm đã được kín đáo phổ biến đến Hoa Kỳ, ngay trước khi thời hạn chót chấm dứt. Dựa trên các điểm mới này (chưa được phổ biến), Hoa Kỳ đã chấp thuận thời hạn ngưng bắn 2 tuần. Dưới đây là phân tích chi tiết và so sánh trực tiếp đề nghị của hai bên.

Các Viện Khổng Tử khắp nơi, một phương tiện nhằm gia tăng quyền lực mềm của Trung Quốc. Ảnh: FB Trần Trung Đạo

Vai trò của “sức mạnh mềm” trong Chiến tranh Lạnh và thách thức mới với Trung Cộng hiện nay

Joseph Nye Jr., giáo sư chính trị học Đại học Harvard và là một trong những người đầu tiên đưa ra lý thuyết chính trị chủ nghĩa tân tự do (neoliberalism) trong quan hệ quốc tế từ cuối thập niên 1970, cho rằng có ba cách để ảnh hưởng hành vi của người khác nhằm đạt được kết quả mà bạn muốn: (1) buộc người khác phải làm bằng cách đe dọa; (2) dụ dỗ họ với thù lao; (3) hấp dẫn và hợp tác với họ.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST). Ảnh: VAST

VAST và canh bạc công nghệ của đảng: Ai được, ai trả giá?

Nói thẳng: Quyết định này biến VAST từ “viện hàn lâm thuần nghiên cứu” thành “tổng hành dinh công nghệ lõi của đảng.” Câu hỏi không phải là tham vọng đó có xứng đáng không – mà là ai sẽ trả giá nếu canh bạc này thất bại.

Cầu đi bộ Golden Bridge, Hòa Vang, Đà Nẵng. Ảnh: FB Nguyễn Tuấn

Việt Nam sẽ không bao giờ giàu như Nam Hàn?

Gần đây, một YouTuber Nam Hàn đã nhận xét khá thẳng thắn: “Việt Nam sẽ không bao giờ trở thành một nước giàu như Nam Hàn.”

Đây là một “ca” hiếm hoi khi người nước ngoài nói thật suy nghĩ của mình thay vì chỉ khen xã giao. Theo anh ta, nền kinh tế Việt Nam đang đối mặt triển vọng ảm đạm, dễ rơi vào bẫy thu nhập trung bình trong khi dân số già hóa nhanh chóng.

Tự Do

Tự do

Muốn được tự do, người ta cần phải, thứ nhất, biết yêu quý tự do của mình, sẵn sàng bảo vệ nó, đồng thời phải biết cả những giới hạn của quyền tự do mà mình có. Thứ hai, biết tôn trọng tự do của người khác, sẵn sàng tranh đấu cho tự do của người khác đồng thời, cũng sẵn sàng tranh đấu nếu người khác vượt quá giới hạn, lấn sang không gian tự do của mình hoặc của những người chung quanh.

Lắp ráp xe điện tại nhà máy của BYD ở Rayong, Thái Lan, tháng 7 năm 2024. Ảnh: Chalinee Thirasupa/ Reuters

Trung Quốc đang bóp nghẹt Đông Nam Á

Không có kịch bản khả thi nào mà trong đó khu vực này (ĐNÁ) từ chối Trung Quốc hoặc tách rời khỏi nền kinh tế của nước này; sự kết nối đã quá sâu. Nhưng các nhà lãnh đạo khu vực phải giải quyết những thách thức bắt nguồn từ việc đất nước họ hội nhập kinh tế ngày càng sâu rộng với Trung Quốc, nếu không, họ sẽ sớm thấy rằng rất khó để tạo ra một con đường tăng trưởng nhằm xoa dịu sự bất mãn ngày càng dâng cao.

Nhiều người hàng xóm liều mình cứu thoát 7 người kẹt trên sân thượng trong vụ hỏa hoạn tại hẻm 218 Lĩnh Nam (phường Hoàng Mai, Hà Nội) hôm 24/3/2026. Ảnh: Báo Người Lao Động

Đừng đánh tráo khái niệm

Có thể thấy, việc yêu cầu lòng tốt phải đi đôi với sự an toàn hay việc chỉ ra những khiếm khuyết trong kỹ năng thoát hiểm và hạ tầng đô thị, hoàn toàn không hề phủ nhận hay bôi nhọ “nghĩa đồng bào.” Sự đánh tráo nằm ở chỗ: Thay vì cùng nhau thảo luận về các giải pháp cứu hộ khoa học để giảm thiểu thương vong, người ta lại vội vã “chính trị hóa” những góp ý mang tính xây dựng, biến chúng thành “luận điệu xuyên tạc” hay “chống phá.”