Nguyễn Phú Trọng: Đáng tin hay xảo trá?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Bí thư kiêm Chủ tịch” hay cụm từ mỹ miều hơn “nhất thể hóa” là đề tài đang gây xôn xao trong mấy ngày vừa qua tại Việt Nam cũng như các nhà nghiên cứu về chính trị Việt Nam trên thế giới. Hôm 3/10, Hội nghị Trung ương 8 “thống nhất 100%”, giới thiệu ông Trọng ra Quốc hội để bầu làm chủ tịch nước, nhất thể hóa hai vị trí trong hệ thống tứ trụ triều đình vào ngày 22 tháng 10 tới đây.

Hầu hết các nhà nghiên cứu về tình hình chính trị của Việt Nam cũng như cư dân mạng đều khẳng định, ông Trọng đang “học tập” Trung Quốc theo mô hình “Tổng bí thư kiêm chủ tịch nuớc” từ thời Giang Trạch Dân và có thể học theo ông Tập Cận Bình, để làm hoàng đế phương Nam vĩnh viễn chăng?

Việc gộp chức chủ tịch nước và tổng bí thư không những để tăng cường quyền lực tuyệt đối của nhân vật số 1 tại Trung Quốc mà ngày nay dưới triều đại của Tập Cận Bình, theo nhà bình luận Murray Hiebert, chuyên gia cấp cao về Đông Nam Á tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược (CSIS), mô tả là cuộc chiến chống tham nhũng và trấn áp các blogger, các nhà hoạt động nhân quyền và những người chỉ trích các chính sách của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Vị tất, Trọng sẽ rập khuôn y chang chính sách của Tập. Ông Trọng phát biểu tại Hội nghị Trung ương 8 hôm 2/10 vừa qua nhấn mạnh “các thế lực thù địch, phản động, phần tử cơ hội chính trị tiếp tục chống phá với nhiều phương thức, thủ đoạn mới”. Từ khi Trọng làm tổng bí thư cộng sản đến này cũng là giai đoạn người Việt yêu nước bị bắt và kết án nhiều nhất, nặng nề nhất.

Tổng hợp các tuyên bố, lời nói của Trọng, người ta thấy một tính cách dối trá và trơ trẽn của con người này.

Với khả năng “lý luận, miền Bắc” dường như ông Trọng khôn ngoan trong việc lắt léo lời nói của mình “Tùy từng giai đoạn có thể kiêm hay không kiêm là do trung ương phân công” để đạt được mục đích riêng. Trước đó hồi tháng 5/2015 nói với cử tri Hà Nội về việc ghép hai chức vụ Đảng và chính quyền. Ông Trọng lý luận “Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát?”

Người ta cũng không quên quyết tâm bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh của ông Trọng. Tháng 12/2016 ông Trọng tuyên bố “Bây giờ chúng ta đã phát lệnh truy nã ra cả quốc tế, phối hợp với các cơ quan của các nước và tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu.”

Để bắt Trịnh Xuân Thanh, ông Trọng sử dụng phương pháp bẩn bựa nhất quả đất bằng việc “bắt cóc”. Hành động của một chính khách, người đứng đầu của một đảng cầm quyền nhưng chà đạp luật pháp Quốc tế thì thử hỏi ông Trọng có đàng hoàng không?

Ông Trọng thường dùng chữ “tin nhau” trong đối nội cũng như đối ngoại, trong đảng cộng sản cũng như đối với người dân. Thế nhưng, chữ “tin” của Trọng chỉ là trên môi miệng già nua mà thôi. Hồi tháng 7/2015 trong chuyến thăm Hoa Kỳ, Trọng nói với Tổng Thống Barack Obama về niềm tin và nhân quyền.

“Tôi muốn nhắc đến một câu nói của Tổng thống Hoa Kỳ Theodore Roosevelt “Khi tin là có thể, thì bạn đã đạt được một nửa thành công.”

“Vấn đề nhân quyền là vấn đề mà chính giới và dư luận Hoa Kỳ rất quan tâm, cũng là vấn đề nhạy cảm trong quan hệ hai nước. Tôi khẳng định Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề quyền con người.”

Đúng, Nguyễn Phú Trọng hết sức coi trọng vấn đề quyền con người thông qua con số biết nói “246 người có hành động yêu nước bị bắt và bị kết án dài đằng đẳng” chỉ trong vòng chưa đầy 3 năm qua.

Người ta đặt câu hỏi, liệu ông Trọng có đáng tin để đứng đầu đất nước trong bối cảnh chính trị của Việt Nam, Trung Quốc và trên thế giới có nhiều biến động như hiện nay? Chúng ta thấy những gì ông Trọng tuyên bố công khai trước người dân, trước thế giới và những hành động trái ngược hoàn toàn thì ông Trọng là người đáng tin hay xảo trá?

Một người có khả năng nói láo đến mức “lý luận thần sầu” như ông Trọng thì việc người ta nói đến nhiều về ông Trọng bán nước Việt Nam cho Trung Cộng, tôi tin điều đó.

Trước đây tôi vẫn không tin một mai Việt Nam dần dần bị rơi vào tay Trung Cộng, nhưng, ngày nay, với diễn tiến Nguyễn Phú Trọng thâu tóm tất cả quyền lực trong tay mình thì tôi dần dần thấy nỗi đau từng cơn trong tim mình. Trong đầu tôi hình thành cụm từ “Nguyễn Phú Trọng và Trung Quốc”.

Portland, OR 10/5/2018
Paulus Lê Sơn

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…