Đánh không, không đánh?

Tàu Hải Dương 8 quay trở lại Bãi Tư Chính hôm 13 tháng Tám, 2019. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong bài “Sự hèn nhược của lãnh đạo CSVN”, được phổ biến ngay sau khi có tin HD 8 rút khỏi Bãi Tư Chính, người viết đã nhận định là: “Thế thì câu trả lời cho câu hỏi ‘Nó có sẽ trở lại hay không?’ sẽ là ‘Tại sao không!’ Nó vào nhà mình, nó thoải mái làm chuyện nó muốn, mình chẳng dám cản nó, nó biết vậy, thế thì lý do gì và có cản trở gì để nó không trở lại chiếm nhà mình luôn!

Và hôm nay nghe tin nó, HD 8, đã trở lại Bãi Tư Chính!

Việc phải diễn ra như vậy thì phải xảy ra và đã xảy ra như vậy!

Vấn đề là Đảng và Nhà Nước CSVN sẽ xử sự ra sao đây.

Sẽ tiếp tục yên lặng để có thể “yên lành ngồi bàn việc tổ chức đại hội đảng”?

Hay khá hơn, giống như lần vừa qua, là bật đèn cho ông Bộ Trưởng Ngoại Giao kiêm Phó Thủ Tướng được lên giọng một chút, dám gọi đúng tên giặc, và thế thôi, và vẫn để cho thằng giặc tiếp tục làm gì nó muốn, và nếu may mắn thì nó lại “tạm rút đi” như lần trước, để sau 2 lần nắn cái gọi là “gân” của “thằng em 4 tốt”, nó sẽ yên chí lên kế hoạch lần tới tiến vào và… ở luôn?

Hay là ít ra bắt chước các nữ lưu nước Việt, giặc đến nhà thì “phải đánh”?

Xin ai đó đừng vội trách những người cứ phải ra rả trách cứ và coi thường cái Nhà Nước Cộng Sản này. Chẳng ai thích thú và thừa hơi đi trách cứ người khác. Khổ nỗi đốt đuốc đi mò cũng không tìm ra lý do gì để khen cả nên quá nóng mũi phải nói ra sự thật mà thôi.

Cũng đừng vội mặc định là những người chống giặc là những người muốn chiến tranh. Tuyệt đối là không! Chính các lối nhịn nhịn, nhường nhường, nhượng nhượng, lùi lùi… mãi của CSVN mới là chủ trương và việc làm dẫn đến chiến tranh. Chính quan niệm sai lầm và hèn nhược, cho rằng nó mạnh hơn mình nên phải nhường phải nhịn để được yên lành. Tổ tiên mình, khi đuổi giặc, chẳng bao giờ nghĩ mình mạnh hơn nó, nhưng phải đuổi thì phải đánh thôi, chết cũng đuổi. Và chẳng thằng giặc nào hứng thú gây sự với mình nếu nó biết rằng nếu mình bể đầu thì nó cũng sứt trán. Chứ như Đảng CSVN, chưa đánh đã sợ mình sứt trán thì hẳn nhiên là giặc nó phải bắt nạt thôi.

Người viết tin rằng tất cả những người trước giờ luôn chê trách cái chế độ này, tuy niềm tin vào việc Đảng tự thay đổi đã cạn sạch, vẫn mơ màng mong mỏi rằng một phép lạ xảy ra, có một thay đổi lớn, kể cả việc cái chế độ này “biến đi”, và những người cầm vận mạng đất nước sẽ hành xử xứng đáng với trách nhiệm to lớn nhất của họ là bảo vệ đất nước của tổ tiên.

Nhưng, đó chỉ là một niềm mong ước yếm thế, không có chỗ đứng và không thích hợp với tình hình nguy ngập của đất nước, chẳng khác nào ngoảnh mặt làm ngơ, để cho lũ giặc nội xâm rảnh tay bán nước. Sự thay đổi phải đến từ toàn dân, phải chủ động tạo ra thay đổi.

Từ lâu thế giới như đã nhỏ lại. Không nước nào còn mặc sức muốn làm gì thì làm kể cả việc đi xâm chiếm nước khác như ngày xa xưa. Muốn hoà bình thì phải dựa vào thế giới, dựa vào những người không có dã tâm làm hại và xâm chiếm đất nước mình. Chọn Trung Cộng làm bạn và dựa vào họ, hẳn nhiên là vì quyền và lợi của một số cá nhân lãnh đạo, là sự lựa chọn sai lầm nhất cho quyền lợi của đất nước của Đảng CSVN.

Trong những ngày qua, nhiều người yêu nước đã lên tiếng, đưa những đề nghị rất thực tế và hữu hiệu để kéo đất nước ra khỏi vũng lầy và nguy cơ mất nước đang hiển hiện mà chính yếu là “tránh xa khỏi Trung Cộng” và “lập tức kiện Trung Cộng ra Toà Trọng Tài Quốc Tế về việc xâm chiếm biển đảo của Việt Nam”. Nhưng những lời yêu nước thống thiết đó dường như đàn gảy tai trâu.

Nay giặc lại vào nhà. Đảng và Nhà Nước CSVN sẽ làm gì đây? Đành chờ xem vậy!

Đỗ Đăng Liêu

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.