Ai “giải cứu” ai?

Một trong số các "chuyến bay giải cứu." Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phiên tòa xét xử vụ “chuyến bay giải cứu” sẽ đi vào “lịch sử” không chỉ của ngành ngoại giao nước nhà mà cả trong “nghề” tham ô, hối lộ. Nó xứng đáng được đưa vào giáo trình giảng dạy ở các lớp chính trị trung – cao cấp, nếu có môn phòng, chống tham nhũng. Nó cần được làm ví dụ điển hình cho sự cấu kết tham nhũng – một đặc sản của thể chế.

Điển hình tới mức… “mẫu mực” về lòng tham vô độ, bất nhẫn đến vô lương, lưu manh, giả trá đến tận cùng. Dẫn đầu về tốc độ ăn là thư ký Kiên với 253 lần nhận hối lộ đi kèm số tiền 42,6 tỉ đồng. Quán quân.

Dù chỉ á quân nhưng “ăn hớt” của sếp thì thuộc loại “đỉnh của đỉnh” là Vũ Anh Tuấn – cựu Phó trưởng phòng Tham mưu (thuộc Cục Quản lý xuất nhập cảnh, Bộ Công an). Trong khi sếp Dự – cựu Phó Cục trưởng Cục Quản lý xuất nhập cảnh nhận có 7,6 tỷ thì Tuấn đã có 49 lần nhận hối lộ với tổng số tiền hơn 27 tỉ đồng.

Xếp hạng 3 nhưng là “hoa hậu” điêu nhất hành tinh, một tay che cả bầu trời, muốn “vén” cho ai đều trong tay ả, vậy mà cựu Cục trưởng Lan chỉ khai nhận ăn khoảng 900 triệu đồng. Nên cho đến giờ cũng mới nộp khắc phục 900 triệu, giấu biệt hơn 24 tỉ đồng lưu dấu ở dữ liệu điện tử, sao kê tài khoản và lời khai của các bị cáo.

Không nằm trong bảng top số tiền ăn nhưng cách ăn bẩn thỉu nhất có lẽ là thuộc về Đại sứ Việt Nam tại Malaysia Trần Việt Thái, thu tiền trái quy định của những người là công dân Việt Nam chấp hành xong án phạt tù (người mãn hạn tù) đang ở trong các “trại chờ” của Malaysia.

Nhọ nhứt là cặp Sơn – Hằng, Tổng và Phó tổng của Công ty Bầu Trời Xanh. Tổ chức được 109 chuyến bay giải cứu, kiếm lời bao nhiêu mà đã chi hết 38,5 tỉ đồng hối lộ đám quan chức. Đau cái là tiền mất mà tật ách vẫn mang. Vừa đem tiền đi cống nạp, Hằng vừa phải làm theo “hướng dẫn sử dụng” của cán bộ là “nhận mọi tội lỗi để cứu Sơn”. Riêng tiền hối lộ để chạy án đã lên tới 61,6 tỉ đồng mà còng vẫn cứ tra tay.

Một vụ án về đường dây ăn chặn đến táng tận, vô lương lại xuất phát từ một ngành “bộ mặt” của nước nhà, những người đảm đương công tác bảo hộ công dân Việt Nam ở nước ngoài lại chính là người bóp cổ đồng bào không chút thương xót. Nó diễn ra trong hoàn cảnh khắc nghiệt khốn cùng là dịch bệnh, nó lây lan đến hầu hết các bộ ngành (trừ Bộ Quốc phòng trong tổ công tác 5 bộ), địa phương; từ lãnh đạo cao cấp đến lao động tự do, còn “khuyến mãi” cả một chị làm công tác trị sự của tạp chí Thanh tra Chính phủ. Nó có mở đầu bằng hình ảnh chuyến bay giải cứu “ngạo nghễ”, để rồi qua bao vòng nâng giá, ép chuyến, cuối cùng kéo thêm phần vĩ thanh “chạy án”.

Hoàn hảo đến… hãi hùng!

Liệu có còn “giải cứu” nổi từ một lớp người, một số đông cán bộ, một thành phần xã hội từng là ưu tú, cao cấp khi nó đã lây nhiễm và tạo hẳn một hệ miễn dịch cộng đồng trong toàn hệ thống, ra xã hội. Chúng ăn bất cứ gì, bất kỳ ai, bất chấp hoàn cảnh.

Nguồn: FB Lê Huyền Ái Mỹ

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tạ Lỗi Trường Sơn

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ…

Ngân hàng TMCP Sài Gòn (gọi tắt là SCB) của đại gia Trương Mỹ Lan được chính phủ Việt Nam bơm tiền cứu. Ảnh: Nhac Nguyen/ AFP via Getty Images

Giải cứu SCB: Lợi bất cập hại!

Hình dung một cách đơn giản thì ngân hàng SCB huy động tiền của người dân, cung cấp cho bà Trương Mỹ Lan, bà này hối lộ cho các quan chức, rồi bây giờ bà Lan bị án tử hình còn NHNN bơm tiền ra để cứu ngân hàng SCB.

Khoản tiền giải cứu khổng lồ này [24 tỷ đô-la] không tự dưng mà có mà lấy từ ngân sách, nghĩa là từ tiền người dân và doanh nghiệp đóng thuế, từ bán tài nguyên quốc gia. Xét cho cùng, đất nước thiệt đơn thiệt kép, chỉ các quan chức giấu mặt được hưởng lợi.

Bản tin Việt Tân – Tuần lễ 15 – 21/4/2024

Nội dung:

– Hawaii tổ chức Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương;
– Ghi ân công đức Quốc Tổ Hùng Vương tại Paris;
– Hội thảo ‘Hứa hẹn của Hà Nội; Thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam’ trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) tại Genève, Thụy Sĩ;
– Kêu gọi tham gia Biểu tình và Văn nghệ đấu tranh nhân dịp UPR vào hai ngày 7 và 8/5, 2024 tại Genève, Thụy Sĩ.

Đồng ruộng ở ĐBSCL sau khi đắp đê. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường

Đời cha bán gạo, đời con khát nước

Nếu bây giờ tập trung truy tìm nguyên nhân chính tạo nên khô hạn, thiếu nước ở Đồng bằng sông Cửu Long thì thật dễ dàng tìm ra vài lý do vừa thực vừa mơ hồ như:

Do biến đổi khí hậu; Do biến động ở thượng nguồn sông Mekong; Do ý thức người dân trong việc sử dụng nước; Vân vân.

Những nét này cái nào cũng thực nhưng có điều ít ai thấy, nó cũng là cái rất thực, dễ giải thích, dễ thực hiện đó là chính sách “An ninh lương thực” được nhấn mạnh khoảng gần hai chục năm nay.