Suy ngẫm về “The General: Việt Nam trong thời đại Tô Lâm”

Hình lưu niệm cùng các diễn giả trong phần trao đổi với khán giả sau khi chiếu phim tại Paris hôm 2/3/2026: (từ trái) tác giả Ngọc Châu, Đạo diễn Laura Brickman, bà Penelope Faulkner (Ỷ Lan) – đại diện Ủy ban Việt Nam Bảo vệ Quyền Con Người và Leïla Bordie-Randera – ACAT-France (Tổ chức Hành động của các Kitô hữu nhằm xóa bỏ tra tấn)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tối hôm qua, ngày 2/3, tôi đã xem bộ phim tài liệu The General: Vietnam in the Age of To Lam của Laura Brickman được trình chiếu tại Forum des images (Paris).

Đó không chỉ là một bộ phim. Đó là một trải nghiệm ám ảnh — một trải nghiệm khiến tôi đối diện lại với ký ức về Việt Nam.

The General nhắc tôi rằng “bóng ma” của quyền lực độc đoán không hề thuộc về quá khứ. Nó vẫn tồn tại, vận hành và thích nghi rất tốt trong thế kỷ 21.

Bộ phim mở đầu bằng vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh năm 2017 tại công viên Tiergarten – ngay giữa trung tâm Berlin.

Nhận thức rằng một bộ máy an ninh có thể vươn tay xuyên biên giới để “tóm” một người giữa thủ đô Âu Châu là điều thực sự đáng sợ. Nó phá vỡ ảo tưởng về khoảng cách địa lý và sự an toàn của thế giới tự do.

Điều đó khiến những đe dọa nhắm vào các nhà bất đồng chính kiến như Nguyễn Văn Đài hay Mai Khôi không còn là những câu chuyện xa xôi. Chúng trở nên gần gũi, hiện hữu và rất thật.

Những hình ảnh về Việt Nam trở lại trong ký ức tôi – không phải Việt Nam của du lịch, mà là Việt Nam của kiểm soát, của sợ hãi và của im lặng.

Tôi rời rạp với nhiều câu hỏi “gây tranh luận” mà tôi tin rằng, với tư cách một cộng đồng, chúng ta không thể né tránh.

“Nhà nước An ninh” và Kinh tế:

Bộ phim nhấn mạnh việc Tô Lâm chuyển từ bộ trưởng Công an lên vị trí lãnh đạo cao nhất.

Liệu Việt Nam đang dần trở thành một “Nhà nước Cảnh sát mang chiếc mặt nạ kinh tế”?

Và các lợi ích thương mại của phương Tây có đang làm cho truyền thông quốc tế e dè khi phản ánh thực tế này?

“Bản thiết kế Berlin”:

Vụ bắt cóc năm 2017 có phải là bước ngoặt chiến lược – một “bản thiết kế” cho cách quyền lực được củng cố thông qua việc mở rộng tầm với ngoài lãnh thổ?

Bao nhiêu bằng chứng cho thấy đây không chỉ là một sự kiện đơn lẻ, mà là một thông điệp chính trị?

“Kỷ nguyên mới”:

“Kỷ nguyên mới” được tuyên bố hôm nay có phải chỉ là sự tiếp nối những nguyên nhân khiến thế hệ trước phải rời bỏ quê hương? Hay là hình thức đàn áp đã biến đổi đến mức chúng ta không còn nhận ra nó nữa?

“Nghịch lý kinh tế”:

Nhiều người trong cộng đồng hải ngoại gửi tiền về Việt Nam, góp phần thúc đẩy nền kinh tế mà bộ phim đặt vấn đề.

Đây là một mâu thuẫn giữa việc hỗ trợ gia đình và việc vô tình góp phần duy trì một hệ thống bị cáo buộc là bịt tiếng nói phản biện.

“Cánh tay vươn dài”:

Khi chứng kiến việc theo dõi và gây áp lực đối với các nhà hoạt động ở nước ngoài, chúng ta có còn cảm thấy hoàn toàn tự do khi phát biểu hay hành động – ngay cả khi đang sống trong một nền dân chủ?

Can đảm và trách nhiệm:

Laura Brickman không phải là người Việt. Nhưng cô ta đã chọn điều tra những sự thật nhạy cảm này, chấp nhận rủi ro cá nhân.

Câu hỏi đặt ra không phải chỉ là cô ấy có can đảm không mà là chúng ta – những người có liên hệ trực tiếp với đất nước Việt Nam – có dám đối diện sự thật và cất tiếng nói hay không?

Im lặng đôi khi cũng là một lựa chọn chính trị!

Chúng ta cần tự hỏi mình đang góp phần xây dựng tương lai nào khi chọn quay mặt đi.

Và một câu hỏi khó hơn nữa: Chúng ta có thể tiếp tục hành xử như thể mọi thứ chỉ đơn giản là một điểm đến du lịch?

Paris 2/3/2026
Ngọc Châu

Nguồn: FB Van Huynh Ngoc-Châu

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…