“Một mình tôi thì làm được gì!”

Một cuộc biểu tình chống Dự luật đặc khu và Luật an ninh mạng ở Hà Nội ngày 10/6/2018. Ảnh: AFP
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong đời sống hàng ngày, hẳn chúng ta thường nghe những tiếng than: “Một mình tôi thì làm được gì?”

Điều này không có gì là sai quấy vì có những việc không thể làm một mình dù là việc đó lớn hay nhỏ, cho nên mới có câu: “Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.”

Không nói đến những nỗ lực mang tính chất thay đổi một chế độ độc tài, với những hành động chính trị nguy hiểm đến bản thân và gia đình; ngay cả những chuyện không dính dấp gì tới chính trị, hoàn toàn không nguy hiểm như không vứt rác bậy bạ hay không xả những loại rác plastic (phải mất cả trăm năm mới tự hủy) tàn hại môi trường, người ta cũng thường nói “Một mình tôi thì làm được gì!” vì… dù tôi ngừng xả rác thì vẫn có hàng tỉ người khác tiếp tục xả thì sao?

Có một bãi rác khổng lồ được các nhà khoa học đặt tên là “Bãi rác khổng lồ của Thái Bình Dương” mà ít ai để ý. Bãi rác này có diện tích khoảng 1,6 triệu cây số vuông (lớn gấp 5 lần diện tích nước Việt Nam, và lớn gấp 1.600 lần diện tích Hong Kong) đang trôi nổi trên mặt biển giữa California và Hawaii. Bãi rác khổng lồ này phần lớn gồm các chất thải nhựa do con người, từ nhiều thế hệ, từ nhiều thập niên đã vô tình vứt bỏ bừa bãi những ly nhựa, chai nhựa, dĩa nhựa… sau khi dùng.

Nếu tự mình ngừng xả rác; nhưng hàng triệu người khác vẫn “vô tư” tiếp tục xả rác một cách vô tội vạ, quả thật là một vấn nạn lớn của nhân loại đang chung sống trên hành tinh ngày một thu hẹp vì rác thải. Tuy nhiên, điều mà mọi người trong chúng ta nên cảm nhận rằng “nếu tự mình có ý thức ngưng xả rác,” thì một ngày nào đó cũng sẽ có hàng ngàn, hàng triệu, rồi lên đến hàng tỉ người sẽ tự ý thức khi đời sống bị đe dọa để phải ngừng xả rác. Nhiều người đã ngừng xả trước Bạn, và nhiều người khác sẽ ngừng xả sau Bạn.

Nhưng, điều mà nhiều người không biết là bất cứ những việc làm nào được nhiều người hưởng ứng đều đến từ sự khởi xướng ban đầu của một hay một vài cá nhân xung phong đi trước. Sau đó việc làm được số đông hiểu ra, chấp nhận, và lan rộng.

Thánh Gandhi, linh hồn và biểu tượng của phương thức đấu tranh bất bạo động, khi khởi xướng “Hành Trình Muối” (Salt March), chuyến đi bộ dài 400 cây số kéo dài 24 ngày vào năm 1930 để phản đối việc thực dân Anh cấm người Ấn Độ sản xuất muối, chỉ có vài người đồng hành nhưng sau đó đã lôi kéo được cả trăm ngàn người tham gia, và cuối cùng đã khiến thực dân Anh phải nhượng bộ vì áp lực của số đông.

Những cuộc xuống đường biểu tình kêu gọi chấm dứt các chế độ độc tài cộng sản tại Đông Âu và ngay cả tại Liên Xô, và sau này tại nhiều quốc gia độc tài ở Bắc Phi vào năm 2011, đều đã khởi đầu bởi những cá nhân nhỏ bé rồi lan rộng thành phong trào với hàng triệu người tham gia.

Trong nhiều năm qua, nhiều nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam đã can đảm đứng lên để kêu gọi thay đổi. Họ không hề nghĩ là chính họ có thể làm được gì nhưng họ biết rất rõ là việc làm chính nghĩa của họ sớm muộn sẽ được nhiều người hưởng ứng, trong đó có Bạn. Sở dĩ việc làm, sự hy sinh của họ đến nay chưa đạt được điều chúng ta mong muốn cũng bởi vì bị cản trở bởi suy nghĩ “Một mình tôi thì làm được gì.

Làm người tiên phong là công việc khó khăn, không phải bất cứ ai cũng làm được, và không ai đòi hỏi Bạn hay tôi làm công việc khó khăn đó.

Tuy nhiên, “Hưởng ứng trong hoàn cảnh và khả năng của mỗi người” là điều bất cứ ai trong chúng ta đều làm được. Và đó là điều những người đi tiên phong mong đợi ở chúng ta.

Nếu ngày hôm nay Bạn, vâng, chính Bạn, bỏ đi quan niệm “Mình tôi thì làm được gì!” thì ngày mai chẳng chế độ độc tài nào có thể tồn tại được!

Đỗ Đăng Liêu

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…