Trung Điền

Ảnh chụp màn hình từ đoạn phim do đài truyền hình chính thức của Cuba phát sóng vào ngày 13/3/2026. Tổng thống Cuba Miguel Diaz-Canel đang phát biểu trong một cuộc họp với các lãnh đạo cấp cao đảng Cộng sản Cuba tại Havana, cho biết vào ngày 13/3 các quan chức Cuba và Hoa Kỳ gần đây đã tiến hành đàm phán bí mật. Ảnh: Cuba TV, via AFP

Cuba đầu hàng chăng?

Những diễn biến mới trong năm 2026 đang đặt ra một câu hỏi lớn: Cuba có đang xuống nước, thậm chí “đầu hàng” trước sức ép của Hoa Kỳ hay không? Việc Tổng thống Cuba Miguel Díaz-Canel thừa nhận chính quyền Havana đã bí mật đàm phán với Washington, đồng thời công khai thừa nhận đất nước đang rơi vào một cuộc khủng hoảng năng lượng và kinh tế nghiêm trọng, cho thấy một sự thay đổi đáng chú ý trong giọng điệu của lãnh đạo Cuba.

Bầu cử Quốc hội 15/3: Chưa bầu đã có kết quả

Bầu cử Quốc hội 15/3: Chưa bầu đã có kết quả

Khác với các cuộc bầu cử đúng nghĩa, lá phiếu của cử tri có thể làm thay đổi chính phủ hay nội các. Còn trong một cuộc bầu cử mang tính nghi lễ, lá phiếu chỉ làm một việc đơn giản hơn nhiều: Xác nhận một kết quả đã được quyết định từ trước.

Và vì thế, với không ít người, cuộc bầu cử Quốc hội 15/3 chỉ đơn giản là một sự kiện mà “chưa bầu đã có kết quả.”

Mày biết biết mày là ai không?

‘Mày biết bố mày là ai không?’ – Từ vỉa hè đến hành lang quyền lực

Câu hỏi không phải là tại sao con người đó hành xử như vậy. Câu hỏi là: Tại sao câu nói đó — với cái logic rằng danh tính của “bố” có thể ghi đè lên mọi lý lẽ — lại có sức mạnh? Và tại sao nó cứ xuất hiện mãi, từ Hà Nội đến Đồng Nai, từ vụ va chạm giao thông đến vụ sàm sỡ phụ nữ?

tuyen bo cua viet tan ve cuoc bau cu quoc hoi 15-3-2026

Tuyên bố của Việt Tân về kỳ bầu cử Quốc hội tại Việt Nam

Việt Tân tiếp tục kêu gọi một tiến trình cải cách chính trị thực sự, trong đó quyền tham gia chính trị của người dân được tôn trọng, các lực lượng chính trị được cạnh tranh bình đẳng, và Quốc hội phải thực sự trở thành cơ quan đại diện cho nhân dân, chứ không phải là công cụ của bất kỳ đảng phái nào.

Trường Đại học Bách Khoa. Ảnh: Trannhoduc, via Wiki commons

Bách khoa – Phú Thọ: Đất vàng hay ký ức đô thị?

Bài viết này được đặt trên giả định rằng đề xuất di dời Bách khoa – Phú Thọ đơn thuần là một bài toán bất động sản và quy hoạch đô thị. Nhưng có một khả năng khác, đáng lo ngại hơn, mà người viết không thể hoàn toàn gạt bỏ: Rằng đây là một phần của nỗ lực có chủ ý nhằm xóa bỏ những không gian văn hóa và thiết chế gắn với lịch sử Sài Gòn trước năm 1975 – một dạng tái cấu trúc ký ức đô thị bằng máy ủi, thay vì bằng ngôn ngữ.

Eo biển Hormuz. Ảnh: NASA

Eo biển Hormuz: Gót chân Achilles của Hoa Kỳ trong cuộc chiến Iran

Trong cuộc chiến Iran hiện nay, Hoa Kỳ và Israel cũng đang đối mặt với một “gót chân Achilles” tương tự. Không phải ở bầu trời Trung Đông, nơi không quân Mỹ thống trị tuyệt đối. Không phải ở công nghệ quân sự, nơi Washington vượt xa Tehran. Điểm yếu đó nằm ở địa lý mà cụ thể là Eo biển Hormuz.

Ảnh minh họa: Internet

Tái định nghĩa tăng trưởng: Từ “cơn say GDP” đến kỷ luật hiệu quả và giá trị ở lại

Là người đã viết một loạt bài trong thời gian qua phân tích và bày tỏ lo ngại về nội hàm thực chất của mục tiêu tăng trưởng GDP hai con số từ năm 2026, tôi từng không khỏi băn khoăn: Liệu chúng ta có đang bước vào một chu kỳ mới của “tăng trưởng bằng mọi giá”? Liệu những con số đẹp có đủ để phản ánh sức khỏe thật sự của nền kinh tế, hay chỉ tạo ra một cảm giác lạc quan bề mặt?

Bà Cấn Thị Thêu (áo nâu) - một dân oan đấu tranh giữ đất ở Dương Nội, Hà Đông, TP Hà Nội - được bà con dân oan và người thân tiếp đón nồng hậu sau khi mãn án tù lần trước, tháng 2/2018. Ảnh: RFA

Cấn Thị Thêu, người phụ nữ kiên cường*

Gia đình tôi thông báo cho mẹ tôi biết là phía Liên Hợp Quốc đã gửi thư tới nhà nước Việt Nam về trường hợp của gia đình nhà mình, mẹ tôi vô cùng vui mừng vì gia đình nhà mình nhận được nhiều sự quan tâm đến vậy.

Mẹ tôi nói rằng thư của mẹ tôi gửi cho anh Phương và gia đình tháng 2/2026 vừa qua Trại 5 đã không duyệt cho mẹ tôi, phía Trại 5 nói rằng mẹ tôi không được viết thư với các nội dung như những bức thư mà trước đó mẹ tôi gửi về cho gia đình, cho anh Phương và em Tư.

Hồng Thái Hoàng, một phụ nữ không khuất phục trước bất công

Dùng từng dòng chữ để nói lên những điều chị thấy bất công, những điều chị tin rằng cần được sửa chữa. Mỗi bài viết của chị như một nhát dao nhẹ nhàng nhưng sắc bén, không nhằm công kích mà nhằm thức tỉnh, nhằm khơi dậy lương tri. Chị đã dạy chúng ta rằng, im lặng đôi khi không phải là an toàn, mà là sự đầu hàng trước cái sai.

Ảnh minh họa: Chloe Cushman/ The Economist

Binyamin Netanyahu đang là người hưởng lợi lớn nhất từ cuộc chiến Iran

Trong những ngày đầu đầy bất định này, một kẻ thắng cuộc sớm đã lộ diện: Israel. Chiến dịch tại Iran dựa vào hỏa lực của Mỹ, nhưng ở một mức độ đáng ngạc nhiên, nó lại được định hình bởi các học thuyết chiến tranh của Israel. Các quy tắc để chiến thắng của Israel có thể tóm gọn là: Tấn công không cảnh báo, sử dụng vũ lực áp đảo và không ngần ngại tiêu diệt hàng ngũ lãnh đạo của đối phương.

Xe chạy trên đường cao tốc khi những cột khói bốc lên sau một cuộc tấn công ở Tehran vào ngày 5/3/2026. Ảnh minh họa: Atta Kenare/ AFP via Getty Images

Chiến tranh Iran: Sao Nga lạnh lùng vậy?

Iran đang hết sức cô độc khi những “đồng minh” chí cốt, đặc biệt là hai ông lớn Nga và Trung Quốc, đều ngoảnh mặt làm ngơ, mặc cho Tehran tự xoay xở. Trang báo này đã bàn tới vai trò của Trung Quốc, nay xin đề cập tới Nga mà thái độ hiện nay có phần giống với Liên Xô trong xung đột Việt Nam và Trung Quốc trước đây, cũng là một điềm báo về số phận của Cuba trong những ngày tới.